TU DƯỠNG
Nói
đến vấn đề TU ta thường nghe đến 2 chữ "TU DƯỠNG", tu nói cho trọn
nghĩa và hoàn bị là ''tu- dưỡng''.
Trên cuộc sống đạo cũng như đời, loại hữu tình cũng như vô
tình hai vấn đề tu dưỡng rất cần thiết cho sự sống vươn lên và đi tới. Bởi vậy
vấn đề ''tu- dưỡng'' chúng ta cần phải biết để áp dụng cho con đường tu học
cũng như đời sống sinh hoạt của chúng ta có phần hoàn bị và sáng sủa hơn.
Định nghĩa 2 chữ tu-dưỡng.
Tu: sửa ; Dưỡng:
nuôi.
Tu dưỡng: nghĩa là từ bỏ những cái xấu, nuôi dưỡng thực
hiện những điều lành.
Hai tiếng tu dưỡng ta thường quen dùng tưởng như chúng nó
giống nhau. Cha mẹ dạy con, người người khuyên nhau ta thường nghe họ bảo: ''
Con nên tu dưỡng tánh tình để thành người có đức hạnh''. Hay nói ''nó hư vì
không biết tu tâm dưỡng tánh''. Mới nghe ta cho rằng tu dưỡng là một vấn đề
nhưng thật ra mỗi chữ có một nghĩa khác nhau, có một phạm vi một tác dụng riêng
biệt. Tu là sửa, dưỡng là nuôi, người ta sửa cái xấu mà nuôi cái tốt, sửa là
trừ mà nuôi là cộng, một bên tiêu trừ điều xấu, một bên bồi bổ cái tốt, một bên
làm cho hết hư, một bên làm cho thêm nên. Ví dụ như chiếc xe hư đem vào tiệm
sửa người thợ sẽ tháo bỏ những bộ phận hư ra và thay vào những bộ phận mới, như
vậy xe mới sử dụng được nên gọi là tu dưỡng là vậy. Bỏ cũ thay mới mọi sự mọi
vật trong đời tương đối này đều có phần xấu và phần tốt. Đối với cái xấu ta
phải tu, đối với cái tốt ta phải dưỡng.
Giống như ta trồng cây- công việc ta có hai phần: bắt sâu,
nhổ cỏ, trừ nước phèn, nước mặn, rào dậu không cho trâu bò phá đó là tu hay
sửa. Bón phân hay tưới nước, cho đủ thoáng khí và ánh sáng mặt trời đó là bổ
hay dưỡng. Muốn tu bổ một cái cây cho nó đơm hoa kết trái cũng như thế.
Công việc trồng cây Bồ Đề (Tu dưỡng) trong mỗi người chúng
ta cũng tương tự như thế tất nhiên phải tốn nhiều công phu tu bổ hơn vì nó rất
khó trồng.
Nó
không chịu được ''bóng rợp si mê''
của rừng vô minh mà phải có ánh sáng của ''mặt
trời trí tuệ''.
Nó không chịu được nước phèn nước mặn của ''ao sân hận độc ác'' mà phải có nước ngọt của ''suối từ bi".
Nó không chịu xú khí của ''đống rác phiền não ô trược'' mà phải có không khí trong sạch của ''bầu trời thanh tịnh''.
Nó không thể sống trên một miếng đất lồi lõm nơi cao nơi
thấp của ''triền núi bất bình đẳng''
mà chỉ sống giữa ''đồng bằng bình đẳng''.
Nhưng ta phải coi chừng trâu bò của ''anh chàng trọc phú tham lam''
thường thả rông ăn phá, để ngăn đón chúng dẫm đạp, ta phải làm một cái "hàng rào trì giới" hay xây một cái
''thành tự tại''. Ta lại còn phải
luôn luôn tìm bắt cho hết những con ''sâu
ích kỷ'' giải đải tiêu cực nghi ngờ. Trong công việc này ta cần nhờ sự giúp
đỡ của những con ''kiến lợi tha, nhẫn
nhục tích cực, tinh tấn'' để diệt trừ từ trong trứng những con sâu bọ kia.
Như vậy, trong công việc trồng cây Bồ Đề này mặc dù phức
tạp nhưng có thể chia làm hai phần chính. Một là loại trừ những ảnh hưởng xấu ở
chung quanh gọi là tu- hai là bồi bổ
cho cái mầm quí báu của cây Bồ Đề mỗi ngày lớn mạnh gọi là dưỡng.
Hai phần công việc ấy người trồng cây Bồ Đề không được xem
loại nào trọng loại nào khinh, loại nào cần thiết loại nào bỏ qua. Tu mà không
dưỡng thì kết quả khó thành. Dưỡng mà không tu thì kết quả khó vẹn toàn.
Trở lại hai chữ tu dưỡng, chúng ta đặt câu hỏi tu cái gì và
dưỡng cái gì? đó là tu cái tâm và dưỡng cái tánh. Như vậy tâm tánh là hai hay
một. Theo phạm trù của tâm thì ta không diễn đạt hết được nhưng ta có thể tạm
hiểu như vầy: Tâm là phần bên trong tánh là sự phát hiện ra bên ngoài, từ tâm
mà có ra hình tướng cho nên nói tánh tự tâm sanh tánh từ tâm diệt là vậy. Ví dụ
như máy phát điện , máy nổ điện phát ra, bóng đèn sáng các mô tơ quạt hoạt
động... như vậy điện là tâm (không thấy được) bóng đèn sáng, mô tơ chạy là
tánh.
Như ta đã biết phạm trù của chữ tu- tu là sửa, sửa cái xấu
thành cái tốt. Dưỡng là thêm vào chỗ thiếu sót để cho hoàn bị hơn.
Như vậy tu dưỡng đây là tu dưỡng tâm tánh, nhưng tâm tánh ở
đây không phải tâm tánh mà như những luận thuyết ở đời người ta đề cập, không
phải tánh tình tầm thường có tốt có xấu của chúng ta. Cũng không phải tánh
thiện như những luận thuyết ngoại đạo đề cập mà tánh ở đây là tánh Phật.
Tánh Phật ở đâu mà dưỡng? Thưa- nó có sẵn trong mỗi người
chúng ta, Phật dạy ''tất cả chúng sanh
đều có Phật tánh''. Song vì chúng sanh không biết dưỡng tánh Phật của mình
để cho nó bệnh hoạn, yếu mòn, tiều tuỵ nên nó không có sức để phát sanh những
đức tánh phi thường và đưa ta đến quả vị Phật. Vì không biết tu dưỡng Phật tánh
nên từ vô thỉ đến giờ chúng ta bị trầm luân trong biển khổ sanh tử, vĩnh viễn
làm chúng sanh.
Tất cả những vị thánh hiền vì biết nuôi dưỡng tánh Phật,
diệt trừ tánh chúng sanh, nên trở thành Bồ Tát hay Phật. Nay nếu chúng ta biết
lo tu dưỡng tánh Phật của mình thì từ đây về sau chúng ta vĩnh viễn không trôi
lăn trong sáu cõi luân hồi./.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét