MÓN QUÀ CHO NGƯỜI RA ĐI
Chúng ta đều đã
biết rằng: tất cả mọi người trên cõi đời này, không ai có thể tránh khỏi
“chuyến ra đi cuối cùng” của đời mình. Định luật vô thường vốn chuyển biến
“sanh, già, bệnh, chết” không chừa riêng một ai, cho dù vua chúa hay thánh
nhân, tiên, Phật, tiên nhân chứng ngũ thông đi nữa cũng đồng như vậy. Chính vì
ý thức rõ “chuyến ra đi ngàn năm xa cách” này mỗi người chúng ta cần phải chuẩn
bị tư lương cho cuộc hành trình cô độc đầy gian khó ấy. Chúng ta cũng rõ chẳng
ai có thể chuẩn bị tư lương giúp cho ai được, mà mỗi người phải tự lo liệu cho
cuộc hành trình của mình là chính. Và tư lương ấy chính là cái “nghiệp” mà
chúng ta tạo tác, tích chứa qua năm tháng, là cái duy nhất mà khi rời xa cõi
đời này, mỗi người không chỉ được phép mà còn phải mang theo, không thể đem
theo món gì khác.
Nếu tích chứa
“nghiệp thiện lành” thì sẽ được an vui phước báo quả lành trên chặng đường đang
đi tiếp. Ngược lại, chỉ tạo tác nghiệp xấu ác thì chắc chắn sẽ nhận được nghiệp
quả tồi tệ không lường trên bước đường gian nan phải trả. Đức Phật dạy rằng:
“chớ khinh điều ác nhỏ cho rằng chẳng đưa lại quả báo cho ta”, phải biết giọt
nước tuy nhỏ nhưng nhiều ngày cũng đầy cả chum lớn. Kẻ ngu phu sở dĩ đầy tội ác
bởi chứa dồn từng chút ít mà nên”.
Lại nữa kinh
Pháp cú nói rằng:
“Khi nghiệp ác
chưa thành thục, người ngu tưởng như đường mật. Nhưng khi ác nghiệp đã thành
thục, họ nhất định phải chịu khổ đắng cay”.
Tuy biết rằng:
“chính tự mình làm chỗ nương tựa cho mình” nhưng người thân yêu của mỗi người
đều có thể “gởi quà cho người ra đi” theo lời Phật dạy cho vua Ba Tư Nặc khi
Hoàng thái hậu mẹ vua đột ngột qua đời: “Là người con hiếu thảo biết thương
người đã mất thì phải tạo phước, bồi đức, hồi hướng cho người ra đi như chuẩn
bị tư lương gởi cho người thân trên chuyến đi xa.
Đó là những gì
mà những người thân yêu còn lại có thể gởi cho người chết và người chết được
thọ nhận, chứ chẳng phải châu báu được chôn theo áo quan hay mọi hình thức lễ
nghi hoành tráng tốn kém. Sự than khóc, tiếc thương, sầu khổ chỉ là biểu hiện
nhất thời, không đem lại chút lợi ích nào cho người chết cũng như người sống.
Nếu biết giữ lòng hiếu thảo thì cần thể hiện khi người còn sống: chăm nom, săn
sóc, cơm ăn nước uống, nhất là tạo điều kiện thuận lợi cho người thân được tiếp
nhận Phật pháp, được niệm Phật tụng kinh, làm nhiều việc thiện lành,…
Được như vậy thì
người đi xa sẽ đến được bến bờ an lạc, tốt đẹp. người còn sống sẽ nhận được
phước báu của lòng hiếu thảo, được an vui hạnh phúc.
“Quà cho người
ra đi” ai cũng làm được, không phân biệt giàu nghèo, sang hèn. Đó là sự tích
luỹ điều thiện lành, lánh xa điều xấu ác, tinh tấn tu tập theo lời Phật dạy,
luôn kính ngưỡng Tam bảo, mỗi ngày “sáng cho người niềm vui, chiều giúp người
bớt khổ”. Tất cả những việc làm ấy chính là “lương thực gởi cho người thân trên
chuyến hành trình xa”, đồng thời cũng chính là tư lương của mỗi người sẽ mang
theo trong chuyến đi cuối cùng của cuộc đời hữu hạn, mong manh của mình sau này
vậy.
*****************
0 nhận xét:
Đăng nhận xét