KHUYÊN TU
Đường về Cực Lạc xa xuôi
Đường
danh mối lợi ôi thôi dẫy đầy
Dần
thân trong chốn bùn lầy
Lối
về quê cũ trời Tây mịt mờ
Giựt
mình chợt tỉnh cơn mơ
Nhìn
lên mái tóc bạc phơ mấy tầng
Bấy
lâu phiêu lãng phong trần
Giờ
đây tỏ ngộ bước chân quay về
Ta
bà nào phải chốn quê
Nhất
tâm niệm Phật đồng về Lạc bang.
*
Được thắng duyên bước chân vào nơi cửa Phật
Hai tay cầm lật dỡ quyển kinh
Căn
lành xưa nay đã phát sinh
Hãy
nên cố gắng thường tinh tấn hoài
Số
chúng sinh nghìn muôn triệu ức
Được
nghe kinh quả thật mấy người
Không
duyên khó gặp người ơi
Gặp
rồi lại bỏ là người quá mê.
&&
Sanh
ra rồi lớn rồi già
Rồi
đau rồi chết rồi qua một đời
Rồi
tiếp tục luân hồi trở lại
Cũng
sanh thân cũng mãi tấn tuồng
Bánh
xe tứ khổ quay cuồng
Sanh
già bệnh chết não nương chất chồng ./.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét