CHIM ỤT VỚI CHIM CƯỠNG
Thái dương vừa gác đỉnh đồi,
Vẹt màn sương phủ màu trời xanh trong.
Nắng vàng nhuộm khắp non sông,
Chim muôn dường thể đẹp lòng ngợi ca.
Cành cây cưỡng đậu là đà,
Thấy anh Chim ụt bôn ba chuyện gì?
Vội vàng Cường hỏi việc chi?
Ụt liền cất tiếng một khi đáp lời.
Ụt rằng: "Này anh bạn Cưỡng ơi,
Hôm nay tôi tính tìm nơi dọn nhà.
Ở đây chẳng đặng anh à,
Đời sao lắm kẻ ác tà quá đi....
Tôi nào có tội tinh chi,
Đến đâu cũng bị người thì đuổi xua.
Mỗi ngày hai buổi sớm trưa,
Gặp tôi thì họ chửi đùa chẳng kiêng.
Tên dài, cung lớn không hiền,
Luôn luôn phòng sợ chẳng yên tấc lòng,
Rủi ra mắc phải vướng vòng,
Thì thôi tôi chắc hết mong sống còn.
Nay tôi tính dẫn vợ con...
Tìm nơi chốn khác lánh cơn tai nàn..."
Cưởng nghe
trong dạ chẳng an,
Trách đời
sao nó phụ phàng thế ni.
Vội vàng
Cưỏng hỏi một khi:
“Chắc Anh
cũng có điều chi sai lầm?
Nên đời họ
mới đành tâm,
Đuổi xô
đánh đập, độc thâm thế này.
Hôm nay
gặp cảnh như vầy,
Mong Anh
nói rõ tôi đây tận tường."
Ụt nghe vẻ
mặt sầu thương,
Nghẹn ngào
Ụt mới tỏ tường mấy câu:
"Đời
tôi thật quá đau sầu,
Thân tôi
gặp lắm dãi dầu truân chuyên.
Tại tôi ăn
nói vô duyên,
Tại tôi
kêu tiếng chẳng hiền chẳng thanh.
Tiếng tôi
mà dịu như Anh,
Chắc đời
chẳng nỡ đoạn dành đuổi xô,
Tiếng tôi
sao lại quá thô,
Tiếng tôi
sao lại hồ đồ chẳng thanh.
Cao xanh
ơi! hỡi cao xanh,
Tiếng tôi
sao chẳng trong thanh như người."
Nghe qua
Cưỡng bỗng bật cười,
Dịu dàng
Cưỡng mới đôi lời phân qua.
Nay Anh
dầu có dọn nhà,
Tìm đi nơi
khác để mà náu nương.
Tôi e còn
phải sầu vương,
Vì tiếng
“ụt ụt” Anh thường kêu vang.
Người nghe khiến dạ bi quan:
Thì Anh cũng khó ở an với đời.
Anh nên kêu tiếng như tôi,
Ở đâu cũng được người người mến ưa.
Lời nói mình phải ngăn ngừa,
Cộc cằn thô lỗ nên chừa bỏ ra.
Nói lời thân dịu hiền hoà,
Đến đâu cũng được người ta kiên vì.
Lời hung
tiếng dữ răn đi,
Đừng kêu
những tiếng sầu bi lạnh lùng.
Thì đời họ
sẽ trọng dùng,
Chắc Anh
cũng được thung dung trọn đời.
Ụt rằng:
"Này bạn Cưỡng ơi,
Tôi xin đa
tạ những lời của Anh.
Từ nay tập
nói lời lành,
Tập kêu
những tiếng trong thanh hiền từ."
Ánh vàng
chói rực đẹp tươi,
Vạn lời
dường thể vui cười hân hoan.
Ụt liền
cất tiếng băng ngàn,
Cưỡng thì
cất tiếng chuông vàng ngân nga.
Vậy khuyên
cùng khắp gần xa,
Biết tu
ngôn ngữ ráng mà sửa trau.
Nói lời
chân chánh ngọt ngào,
Nói lời
đạo đức thanh tao dịu đàng.
Người tu
thông thái khôn ngoan,
Thốt lời
như tiếng chuông vàng ngân nga.
Trăm năm
một kiếp người ta,
Thác là
thể xác, còn là thanh danh.
Mở miệng
lời nói hiền lành,
Kim ngôn
ngọc ngữ sử xanh bia truyền.
Nhược bằng
lời nói không hiền,
Thì chiêu
tai hoạ nhãn tiền chẳng chơi.
Khuyên
cùng tất cả mọi nơi,
Giữ gìn cẩn
thận chớ lời đơn sai.
Ai người
học đạo Như Lai,
Hãy dùng
lời nói mở bày pháp môn.
Hãy nên
cất tiếng ôn tồn
Phá tan
những giấc mộng hồn tối đen.
Miệng ta là cánh hoa sen,
Một khi hé nở, một phen thơm lừng.
Tiếng ta là gió mùa xuân,
Một cơn thổi nhẹ muôn dân mát lòng.
(1969) HT Giác Nhiên
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét