QUAN ĐIỂM HỌC PHẬT
Sự sinh hoạt của Phật
giáo phần lớn bị những tập tục tín ngưỡng nhân gian đồng hóa, mất đi cái tính
chất cơ bản của lời Phật dạy. Phải chăng do sự biến thiên của thời gian và
không gian và con người mà dẫn đến trường hợp này. Vậy mục đích cứu cánh của
việc tin Phật học Phật là gì ? Làm sao để thay đổi nhận thức tín ngưỡng tập tục
nhân gian trở thành tín ngưỡng chánh kiến chánh tri theo đạo Phật ?
Trên căn bản Phật
pháp, người tu học có ba con đường thực hiện 1/
Con đường tối thượng là sự tu tập. 2/ Con đường thứ hai là học tập. 3/
Con đường thứ ba là tu tập và tích lũy phước đức, như xây chùa, tạc tượng, đúc
chuông, từ thiện, hộ tăng v.v... là một trong những cách tích lũy phước đức.
Có nhiều người nghiên
cứu Phật pháp dường như đem Phật pháp biến thành một loại học vấn, người ấy đưa
ra quan điểm này hay quan điểm nọ, nhưng Phật pháp và bản thân người nghiên cứu
hoàn toàn không quan hệ gì với nhau cả. Đây không phải là thái độ học Phật của
chúng ta. Vì người học Phật nên hiểu rằng Phật pháp có quan hệ mật thiết với
đời sống hằng ngày của chúng ta, nếu nó không liên hệ gì thì tại sao chúng ta
phải nghiên cứu Phật ? Nếu như chúng ta
không hiểu được điểm lợi ích của Phật pháp tại sao chúng ta kêu gọi mọi người
tin Phật học Phật ? Do đó, khi chúng ta
hiểu được sự lợi ích của Phật pháp bao nhiêu thì chúng ta càng tường tận tính
siêu việt thế gian của Phật pháp bấy nhiêu, càng tăng thêm lòng tin tưởng đối
với Phật pháp.
1-
Các cảnh vô thường.
Người học phật phải quán biết tất cả pháp, hay nói cách khác mọi sự mọi
vật trên thế gian này đều không ngừng biến đổi. Khi hiểu được như vậy, cuộc đời
có thay đổi nhưng tâm chúng ta không thay đổi, tâm không thay đổi ta có sự bình
an trong hiện tại cũng như mai sau.
2- Các pháp vô ngã. Khi chúng ta quán triệt được các
pháp vô thường thì chúng ta sẽ hiểu được các pháp cũng vô ngã. Thật tánh của
tất cả pháp không tồn tại độc lập nên các pháp đều vô ngã. Phật pháp là pháp
không có trong bất cứ tôn giáo nào hay triết học nào ở thế gian, đó là pháp “
duyên khởi tánh không ”. “ Không ” là pháp bất cộng của thế gian. ( có nghĩa là
người thế gian không chấp nhận ) “ chư hạnh vô thường, các pháp vô ngã ” Tất cả
những hiện tượng ở thế gian bao gồm thiên văn địa lý, tự nhiên, động vật cho
đến lãnh vực hoạt động tâm sinh lý con người đều y vào pháp nhân duyên mà sanh
diệt.
Phật pháp và thế gian
đều có điểm không giống nhau. Trong thế gian cũng có nhiều tư tưởng, gần với
học thuyết “ Duyên khởi ” nhưng họ lý giải không đạt đến chỗ hoàn toàn và triệt
để như Phật giáo.
Tại sao chúng ta phải
tin phật ? Vì Phật là người đã giác ngộ
hoàn toàn và giác ngộ một cách triệt để. Sau khi giác ngộ dưới cội cây Bồ đề, vì
thương xót chúng sanh, muốn cho chúng sanh cũng được giác ngộ như ngài. Do đó,
Phật mới nói pháp. Giáo lý của Phật đã nói ra, đều mang ý nghĩa chỉ đạo cho mọi
người sống đúng với nguyên lý của vũ trụ, hay gọi là quy luật, là nguyên tắc
vận hành chung của thế gian. Những lời dạy của Phật siêu việt hơn thế gian.
Những lời dạy của Ngài đều mang ý nghĩa
làm lợi lạc cho mọi người.
&
& &
Nếu như ba năm về
trước ta cho rằng cái này là như thế này, cho đến nay vẫn như thế, tức là không
có gì mới mẻ, nó đồng nghĩa với không tiến bộ. Vấn đề học hỏi Phật pháp cũng
như thế. Chúng ta học Phật, nghiên cứu suy tư, bằng nhiều góc độ khác nhau, để
phát hiện chúng ta sai ở điểm nào, và tại sao sai, chúng ta luôn luôn sửa đổi
nhận thức sai lầm của mình, sửa đổi cho chính xác hơn, đúng hơn, điều đó cũng
sẽ cống hiến cho mọi người tốt hơn. Do vậy, chúng ta cần phải phát huy tinh
thần học tập và thay đổi nhận thức.
Phật giáo là một tôn
giáo, sau khi chúng ta học Phật, chúng ta suy nghĩ những loại đạo lý nào nó có
tác dụng gì và lợi ích gì ? Tinh thần học Phật pháp và hành trì Phật pháp là
làm thế nào mỗi ngày, mỗi tháng mỗi năm giãm bớt phiền não, tăng trưởng lòng từ
bi. Trước hết chúng ta cần phải có lòng nhiệt thành đối với Phật pháp, hộ trì
Phật pháp. Cho rằng chúng sanh chịu vô lượng khổ, như vậy bèn cách nào để cứu
độ họ ? Sau khi chúng ta học Phật mà
lòng chúng ta không khơi dậy những quan niệm này, chúng ta chỉ là những người
thuần túy xem những quan niệm này ở trên bàn mà thôi, nó không thành quan niệm
sống của chúng ta.
Khi chúng ta nghiên
cứu học vấn, phụng sự Phật pháp hay làm những việc phúc lợi xã hội, chúng ta
cần phải lấy Phật pháp làm kim chỉ nam chỉ đạo cho chính mình, sách tấn chính
mình, điều đó sẽ giúp cuộc sống tinh thần của chúng ta càng ngày càng tốt hơn.
Nếu như đối với việc học tập, cảm thấy càng học càng tu càng nhiều phiền não
khổ đau, hoặc tự cho rằng không ai bằng mình, sanh tâm khinh mạn, thậm chí phụ
ân thầy tổ huynh đệ đều không bằng mình, người này chắc chắn sẽ gặt lấy khổ đau
sau này. Người chân chính học Phật, thường đem Phật pháp áp dụng vào cuộc sống,
cải đổi thói hư tật xấu, Phật giáo vốn là một tôn giáo, không chỉ đơn thuần chỉ
là tri thức thế gian. Nghiên cứu Phật pháp mà cuộc sống không có chút gì gọi là
Phật pháp, thì cuộc sống nghiên cứu ấy cũng giống như những tri thức của thế
gian, nó không phải là Phật pháp.
Học Phật là chuyện
lâu dài tính theo thời gian, không phải là việc chỉ trong vài năm, năm năm hay
mười năm, vì vậy chúng ta cần phải tinh tấn nổ lực nghiên cứu học tập hành trì
phật pháp không ngừng ./.
---------]---------
0 nhận xét:
Đăng nhận xét