TẤT CẢ PHẬT TỬ ĐỀU NGUYỆN VÃNG SANH
VỀ THẾ GIỚI CỰC LẠC HAY KHÔNG
Đã là Phật tử chánh tín, thì không lấy việc sanh lên các cõi Trời
làm mục tiêu cứu cánh, bởi vì ngoại trừ Tịnh cư thiên và nội viện Đâu suất của
Ngài Di Lặc ra, các cõi Trời vẫn nằm trong phạm vi luân hồi sanh tử.
Đã là Phật tử chánh tín thì đều muốn giải thoát khỏi vòng sanh tử.
Đấy là điểu hiển nhiên, bởi vì chỉ có giải thoát khỏi vòng sanh tử luân hồi mới
đạt tới được cảnh giới an lạc vĩnh hằng.
Thế giới Cực lạc là cõi Phật hình thành trên nguyện lực của Phật A
Di Đà; nhưng trong pháp giới mười phương, có các cõi Tịnh độ của nhiều đức Phật.
Thế giới Cực lạc ở phương Tây chỉ là một trong vô số lượng cõi Phật. Trong Phật
tử cũng có những người không muốn vãng sanh về cõi Cực lạc mà lại nguyện vãng
sanh về các thế giới khác. Thí dụ: Đại sư Đạo Ân đời Đông Tấn, hai Đại sư Huyền
Trang và Khuy Cơ đời nhà Đường và Đại sư Thái Hư trong thời cận đại đều nguyện
vãng sanh lên cõi Tịnh độ của Phật Di Lặc ở nội viện Đâu suất. Lại có những Phật
tử có lòng bi nguyện lớn và niềm tin vững mạnh thì không nguyện vãng sanh ở các
thế giới khác mà lại nguyện đời đời sinh ở cõi người để làm công việc độ sanh
cho loài người.
Còn Phật tử của các xứ Phật giáo Nam truyền (Thượng tọa bộ) thì
căn bản không biết đến sự tồn tại của thế giới Cực Lạc. Hy vọng cao nhất của giới
xuất gia ở các xứ đó là ngay trong thời hiện tại, chứng quả A La Hán- giải
thoát sanh tử. Nếu đời nay không thành, thì họ chờ đợi được tu chứng trong các đời sau kế tiếp.
Họ không biết có thế giới Cực lạc và cũng không tin có thế giới Cực lạc. Nếu Phật
giáo Đại thừa nói với họ rằng có thế giới Cực lạc, thì họ không tin, hay là nếu
có tin thì họ cho rằng thế giới Cực lạc là ở trên cõi Trời.
Bất quá, đối với những Phật tử theo Phật giáo Đại thừa thuộc hệ
duy tâm bình thường thì sự tồn tại của thế giới Cực lạc vốn là niềm tin sâu sắc,
do sức bi nguyện của Phật A Di Đà, cho nên trong ao sen của thế giới Cực lạc có
đến chín phẩm. Ngay những người phạm tội ngũ nghịch 10 ác mà khi lâm chung, một
lòng niệm danh hiệu Phật A Di Đà, niệm 10 niệm không dứt tiếng, vẫn có thể mang
theo nghiệp vãng sanh trong hoa sen ở cấp thấp nhất trong 9 phẩm. Ở đấy, trải
qua 12 đại kiếp, hoa sen sẽ nở, được nghe hai Bồ tát Quan Âm và Thế Chí thuyết
pháp, giảng giải đạo lý thực tướng các pháp và duyên sanh, giác ngộ thực tướng
các pháp, chứng ngộ thực tướng của các pháp, tức là thể tướng vốn không của các pháp và các pháp đều là duyên sanh,
thì họ sẽ phá bỏ được các quan niệm về thiện, ác, cởi bỏ được mọi thiện nghiệp,
ác nghiệp. Đối với những người đó, mọi nghiệp chướng đều tiêu trừ, nghiệp lực
không còn chi phối họ nữa; họ không còn chìm đắm trong sanh tử nữa. Tuy nhiên
những người ấy có thể phát ra lời bi nguyện lớn lao, trở lại cõi người để hoằng
hóa độ sinh, hành Bồ Tát đạo, tuy rằng vẫn chủ động với sinh tử chứ không bị
sinh tử chi phối. Do vậy, có thể thấy tín ngưỡng A Di Đà là loại tín ngưỡng an ổn
nhất, an toàn nhất, đáng tin cậy nhất, đó cũng là niềm an ủi lớn nhất, ân đức lớn
nhất đối với nhiều người thiếu tinh thần tự chủ.
Thế nhưng, như kinh “A Di Đà” nói người có ít thiện căn, ít phước
đức không thể vãng sanh thế giới Cực lạc được. Nguyện lực của Phật A Di Đà tuy
lớn lao, vẫn phải dựa vào nếp sống hằng ngày tu nhân tích đức của Phật tử. Nếu
không thì đến lúc lâm chung, rất có thể là đương sự không còn sức để niệm Phật
được nữa. Lúc ấy, dù Phật A Di Đà có muốn ra tay cứu độ, cũng không làm gì được./.
(Trích
Phật giáo Chánh tín: HT Thánh Nghiêm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét