ĐỪNG TỰ TI KHI MÌNH KHIẾM KHUYẾT.
Có một người nông dân nọ, có hai chiếc bình để
gánh nước mỗi ngày. Trong đó có một chiếc bình hoàn hảo luôn giữ được nước, chiếc
còn lại có một vạch nứt nhỏ, mỗi lần đi từ suối về nhà, chiếc bình nứt luôn bị
rỉ nước và chỉ mang về nhà một nữa bình. Trong khi chiếc bình nguyên vẹn luôn tự
hào, thì chiếc bình nứt lại vô cùng mặc cảm.
Một ngày nọ, chiếc bình nứt không chịu nổi sự
tự ti, nó nghẹn ngào nói với người nông dân này, tôi xin lỗi ông, vì sự yếu kém của tôi làm ông phải nhọc công
vô ích. Người nông dân mỉm cười hiền từ và nói. Lát nữa trên đường về ngươi hãy
chú ý nhìn những bông hoa đang nở rộ bên đường. Quả nhiên khi đi qua con đường
mòn, chiếc bình nứt nhìn thấy những bông hoa đang nở rộ rực rở dưới ánh nắng mặt
trời. Người nông dân nói tiếp, ngươi có để ý rằng hoa chỉ nở ở phía bên đường của
ngươi không, ta đã luôn biết về vết nứt của người. Vì vậy, ta đã gieo những hạt
giống hoa bên vệ đường mỗi ngày chúng ta đi qua, chính những giọt nước chảy ra
từ vết nứt của ngươi đã tưới mát cho chúng, nhờ khiếm khuyết của ngươi, mà ta mới
có những bông hoa tươi đẹp nầy, để làm đẹp cho ngôi nhà của mình.
Nghe xong câu chuyện này, chúng ta sẽ nhận ra
một điều thú vị. Con người chúng ta tự đánh giá bản thân qua những khiếm khuyết
vô thức, tự trói buộc mình bằng sự tầm thường hóa bản thân, tự đặt ra những hạn
chế nhận thức cho chính mình. Nhưng thật ra, mỗi người sinh ra đều mang trong
mình những vết nứt. Có những điều bạn không giỏi, nhưng những cái khác bạn làm
rất tốt. Có những yếu điểm khiến bạn trăn trở, nhưng nó là điểm tựa để bạn thấu
cảm với cuộc đời. Những khiếm khuyết của chúng ta đôi khi không phải là thứ bỏ
đi, mà là nơi để ánh sáng có thể chiếu vào. Vì thế, không phải cứ mang trong
mình một vài khuyết điểm thì bạn là người kém cỏi, và cũng không phải là sự
hoàn hảo bên ngoài mới làm nên giá trị của một con người. Con người hoàn hảo có
thể làm nên mọi việc trọn vẹn, nhưng người mang vết nứt lại có thể tưới mát cho
những bông hoa của lòng trắc ẩn và sự bao dung. Có những giá trị có thể đong điếm
bằng năng lực, nhưng cũng có những giá trị chỉ sự chân thật. Và sự không hoàn hảo
mới chạm đến trái tim người khác, vũ trụ này không tạo ra thứ gì là vô nghĩa,
và cũng không có ai hoàn toàn vô dụng. Giá trị của một con người không nằm ở việc
che giấu đi những khiếm khuyết mà nằm ở chỗ hiểu rằng chính những vết nứt ấy lại
là một mãnh ghép đặc biệt, tạo nên sự độc bản của chính mình. Vì vậy, đừng tự
ti hay còn nhiều thiếu sót vì mình chưa hoàn hảo.
Bạn có khuyết điểm không có nghĩa là bạn thua
kém mà đơn giản là bạn đang mang một giọt nước gieo đúng nơi trên vệ đường để
tưới những bông hoa cỏ dại. Và cũng đừng tự ti oán trách bản thân vì những điều
chưa làm được. Bởi ngoài kia chính nhờ những sự không hoàn hảo của bạn, mà ai
đó có thể cảm thông được, che chỡ và được tưới mát.
(Nguồn sưu tầm)
PHỤ ĐỀ: Ngày nay trên mạng xã hội, chúng ta
thấy những người khuyết tật, những người có những hoàn cảnh khó khăn, họ đã phấn
đấu vươn lên trên cuộc sống khó khăn. Chính trong sự khó khăn, ngặt nghèo họ an
phận vượt qua số phận, họ trở thành những người thành công xuất sắt. Và cuộc đời
họ là mãnh đời khiếm khuyết, mà là bài học để mọi người ngưỡng mộ và là những tấm
gương để cho mọi người noi theo vượt qua mặc cảm cuộc sống, mà thăng tiến trong
cuộc đời. Trong luật Sa Di phần Quy Sơn
Cảnh Sách có câu:
"Bỉ ký
trượng phu ngã diệc nhĩ, bất ưng tự khinh nhi thoái khuất"
(Người ta là đấng trượng phu, mình cũng là đấng trượng phu, không nên tự khinh
mình mà thối lui).
Đây là một danh ngôn nổi tiếng được trích trong bài Quy Sơn Cảnh
Sách của Thiền sư Quy Sơn Đại Viên (thuộc Thiền tông Trung
Hoa), thường được các bậc tôn túc nhắc đến để khuyên răn người tu học.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét