NHỮNG ĐIỀU KHÓ ĐỨC PHẬT DẠY TRONG CUỘC ĐỜI
Kính thưa quý Phật tử:
Trong giáo lý của Đức Phật, Ngài không chỉ dạy
con người con đường giải thoát mà còn chỉ rõ những sự thật khó nhận ra, khó thực
hiện và khó thành tựu trong cuộc đời. Hiểu được những điều khó này sẽ giúp
chúng ta sống tỉnh thức hơn, bớt than trách và biết trân quý những nhân duyên tốt
đẹp đang có.
I. Được thân người là khó.
Đức Phật
ví việc được thân người giống như con rùa mù dưới đáy biển trăm năm mới nổi lên
một lần, lại chui đúng vào chiếc bọng cây trôi trên mặt nước. Ngày nay, hàng tỷ
chúng sinh đang tồn tại dưới nhiều hình thức khác nhau, nhưng chỉ con người mới
có điều kiện nhận thức, học đạo và chuyển hóa khổ đau.
Ví dụ thực tế. Có người sinh ra khỏe mạnh, đầy
đủ tay chân, trí tuệ minh mẫn. Có người sinh ra mắc bệnh hiểm nghèo hoặc khuyết
tật bẩm sinh. Khi hiểu điều này, ta biết quý trọng thân người, không phí đời
vào tham dục, hơn thua hay oán trách.
II. Được nghe Chánh pháp là khó
Có người sống cả đời chưa từng biết đến lời
Phật dạy. Có người nghe Phật pháp nhưng chỉ nghe cho vui, không thực hành. Có
người được nghe đúng Chánh pháp, hiểu và ứng dụng được vào cuộc sống.
Ví dụ thực tế. Hai người cùng gặp biến cố: Người
không hiểu Phật pháp thì đau khổ, oán hận. Người hiểu vô thường thì bình tĩnh
chấp nhận và tìm cách vượt qua. Cùng một hoàn cảnh nhưng kết quả khác nhau vì
có hay không có ánh sáng của Chánh pháp.
III. Gặp minh sư, thiện tri thức là khó
Người dẫn đường rất quan trọng. Đi sai đường
có thể mất vài giờ. Đi sai phương hướng cuộc đời có thể mất cả kiếp người.
Ví dụ: Có người tu nhiều năm nhưng mê tín, chấp
tướng. Có người nhờ gặp được vị thầy chân chính nên hiểu đạo, sống an lạc và tiến
bộ nhanh chóng. Vì vậy Đức Phật luôn nhắc phải gần gũi thiện tri thức.
IV. Phát khởi lòng tin chân chánh là khó
Tin không khó. Nhưng tin bằng trí tuệ mới
khó. Nhiều người tin vì cầu tài, cầu lộc, cầu bình an. Khi sở cầu không được
thì mất niềm tin. Người có chánh tín hiểu rằng: Gieo nhân lành sẽ gặt quả lành.
Tu tập là để chuyển hóa chính mình. Đó mới là
niềm tin vững chắc.
V. Nghiệp ai làm, người đó nhận là điều khó
chấp nhận.
Đây là điều rất nhiều người biết nhưng rất ít
người thật sự thấu hiểu. Con người thường có xu hướng: Thành công thì nhận là
do mình. Thất bại thì đổ lỗi cho người khác. Nhưng luật nhân quả không vận hành
theo cảm xúc.
Ví dụ: Một người hút thuốc lá nhiều năm rồi mắc
bệnh phổi.
Người ấy có thể trách bác sĩ, trách số phận,
nhưng nguyên nhân chính vẫn là thói quen của chính mình. Một học sinh không học
bài nhưng thi rớt. Không thể trách đề khó hay trách thầy cô. Nhân nào quả nấy.
Đức Phật chỉ đường, nhưng không thể tu thay
chúng ta. Cha mẹ thương con nhưng không thể gánh nghiệp thay con. Thầy giỏi
cũng không thể học thay trò. Đó là sự thật rất khó chấp nhận.
VI. Muốn có trí tuệ phải chịu khó học hỏi và
tu tập.
Nhiều người thích có trí tuệ nhưng lại không
thích học. Muốn khỏe phải tập thể dục. Muốn giàu phải lao động. Muốn có trí tuệ
phải học hỏi và quán chiếu. Không có con đường tắt.
Ví dụ: Một người đọc kinh mỗi ngày nhưng
không suy ngẫm.
Một người khác vừa đọc, vừa thực hành lời Phật
dạy trong cuộc sống.
Sau nhiều năm, người thứ hai sẽ có trí tuệ
sâu sắc hơn. Đức Phật thành đạo không phải nhờ cầu xin ai ban cho trí tuệ. Ngài
trải qua nhiều năm tinh tấn thiền định và quán chiếu.
VII. Người chưa đủ duyên rất khó độ.
Đây là điều khiến nhiều người tu học đau lòng
nhất. Thương người là tốt. Nhưng không phải lúc nào người khác cũng sẵn sàng
đón nhận.
Ví dụ: Cha mẹ khuyên con bỏ cờ bạc. Con không
nghe. Bạn bè khuyên bỏ rượu. Người đó vẫn tiếp tục uống. Không phải lời khuyên
sai. Mà vì nhân duyên chưa chín muồi. Đức Phật có đầy đủ trí tuệ và từ bi nhưng
Ngài cũng không ép buộc ai giác ngộ.
Ngài chỉ chỉ đường. Đi hay không là quyền của
mỗi người.
Vì vậy người học Phật cần: Hết lòng giúp người.
Nhưng không cưỡng cầu kết quả.
VIII. Thắng được chính mình là điều khó nhất.
Đức Phật dạy: "Dù thắng ngàn quân ngoài
chiến trận, không bằng tự thắng mình." Đánh bại người khác có thể dùng sức
mạnh.
Đánh bại tham, sân, si phải dùng trí tuệ.
Ví dụ: Bị xúc phạm mà không nổi giận là khó. Có
tiền mà không tham lam là khó. Có quyền lực mà không kiêu ngạo là khó. Người
chiến thắng bản thân mới là người chiến thắng bền vững.
IX. Biết đủ là khó: Con người thường nghĩ: "Có
thêm một chút nữa là hạnh phúc." Nhưng có rồi lại muốn nhiều hơn. Lòng
tham không đáy chính là nguồn gốc của khổ đau.
Ví dụ: Người có xe máy muốn ô tô. Có ô tô muốn
xe sang.
Có nhà muốn biệt thự.
Đức Phật dạy: "Biết đủ là giàu có nhất."
Người biết đủ không phải là người không cố gắng, mà là người không bị dục vọng
sai sử.
X. Buông bỏ chấp trước là khó.
Ai cũng biết vô thường. Nhưng khi mất mát xảy
ra lại đau khổ.
Nguyên nhân là vì chấp thủ.
Ví dụ: Chấp vào tiền bạc. Chấp vào danh vọng.
Chấp vào tình cảm.
Chấp vào quan điểm của mình. Càng chấp nhiều
càng khổ nhiều.
Buông không phải là bỏ mặc. Buông là hiểu rằng
mọi sự đều do duyên hợp rồi duyên tan.
KẾT LUẬN
Tóm lại: những điều khó trong cuộc đời mà Đức
Phật chỉ dạy gồm: Được thân người là khó. Được nghe Chánh pháp là khó. Gặp thiện
tri thức là khó. Phát khởi chánh tín là khó. Chấp nhận nghiệp quả của chính
mình là khó. Muốn có trí tuệ phải siêng năng tu học. Người chưa đủ duyên rất
khó độ. Thắng được chính mình là khó nhất. Biết đủ là khó. Buông bỏ chấp trước
là khó.
Nhìn lại cuộc đời, chúng ta sẽ thấy phần lớn
khổ đau đến từ việc muốn điều dễ nhưng lại né tránh điều khó. Đức Phật không hứa
cho chúng ta một cuộc đời không có khó khăn, nhưng Ngài chỉ cho chúng ta con đường
để vượt qua khó khăn bằng trí tuệ và từ bi. Thân người nay đã được, Phật pháp lại
được nghe. Nếu để ngày trôi qua, Uổng thay đời khó gặp.
(Sưu tầm) {]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét