CÀNG CỐ NẮM CÀNG KHỔ
Có những lúc ta đi
một vòng thật xa, chỉ để tìm cho mình “cái hơn” – hơn một chút tiền, hơn một
chút danh, hơn một chút tình, hơn một chút người.
Rồi đến một ngày mệt
nhoài, ta quay về, chỉ mong “cái đủ” – một chỗ bình yên, một người hiểu, một
tâm hồn không còn bon chen. Mà đâu hay, “cái đủ” ngày xưa từng chính là “cái
hơn” ta đang tìm cả đời…
Nhưng khi ta nhận
ra, thì “cái hơn” ấy đã trôi theo vô thường, tan vào hư không như mây khói.
Vạn pháp vô ngã –
chẳng có gì thuộc về ta. Càng cố nắm, càng khổ. Buông ra, mới thấy Niết Bàn
ngay trong từng hơi thở, từng giọt sương rơi buổi sớm.
Trở về cái nền đang
biết, nơi không còn “hơn” hay “đủ”, chỉ có sự tỉnh thức – nhẹ tênh, trong veo,
và tự do.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét