TÂM MUỐN ĂN CHAY NHƯNG MIỆNG CỨ THÈM MẶN.
Để hiểu về trạng thái này, chúng ta không nên nhìn nó như một lỗi
lầm, mà hãy nhìn nó như một tiến trình tu tập.
1. Phân định giữa "Tập Khí" và "Nguyện Lực"
Trong duy thức học, việc thèm mặn khi đang muốn ăn chay chính là
cuộc đối đầu giữa hai luồng năng lượng:
Tập khí (Thói quen cũ): Những
hương vị mặn đã được lưu trữ trong "A-lại-da thức" từ rất lâu. Nó giống
như một rãnh nước sâu, hễ có điều kiện là nước sẽ chảy vào đó.
Nguyện
lực (Ý chí hiện tại): Là cái "Tâm" muốn thanh tịnh. Việc bạn cảm thấy
"thèm" chính là lúc bạn đang tỉnh thức. Người không tu sẽ ăn mà không
suy nghĩ, chỉ có người đang tu mới nhận ra sự mâu thuẫn này. Đây là dấu hiệu của
sự tiến bộ, không phải sự thất bại.
2. Quán chiếu "Thân" chỉ là cỗ xe . Hãy thử áp dụng
phương pháp Quán thân bất tịnh hoặc Quán thực phẩm vị:
Khi miệng thèm, hãy tự hỏi: "Ai đang thèm?". Cái lưỡi
thèm, hay cái tâm thèm?
Hương vị chỉ tồn tại trong
vài giây khi đi qua 3 tấc lưỡi. Sau khi xuống cổ họng, tất cả đều trở thành thực
phẩm nuôi thân.
Hãy nhìn món mặn đó bằng lòng từ bi. Thay vì thấy đó là "miếng
ngon", hãy thấy đó là "nỗi đau" của một chúng sinh. Khi lòng trắc
ẩn lớn hơn sự thèm khát, cơn thèm tự khắc tiêu tan.
3. Lộ trình chuyển hóa.
Chấp nhận: Đừng xua đuổi cơn thèm. Hãy nói với nó: "Ta biết
ngươi đang thèm, đó là thói quen cũ, không sao cả." Khi bạn không kháng cự,
cơn thèm sẽ mất điểm tựa để bùng phát.
Thay thế tích cực: Nếu thèm mặn, hãy tìm những món chay có hương vị
đậm đà hoặc trang trí đẹp mắt. Đây là "phương tiện" để vỗ về cái thân
đang còn non nớt trong đường đạo.
Ăn trong tỉnh thức: Dù ăn chay hay ăn mặn, hãy ăn trong sự biết
ơn. Khi ăn một miếng thực phẩm, hãy biết ơn sự sống đã nuôi dưỡng mình. Sự biết
ơn sẽ chuyển hóa năng lượng thèm khát thành năng lượng thanh tịnh.
Phật giáo đề cao con đường Trung đạo, không cực đoan hưởng thụ
nhưng cũng không ép xác thái quá khiến thân tâm bất an. Ăn chay là một phương
tiện nuôi dưỡng tâm từ hỗ trợ tu tập, nhưng không phải thước đo duy nhất của
người tu. Nếu chưa thể ăn chay thì cũng không nên quá mặc cảm hay chấp trước,
quan trọng giảm tham sân si, sống thiện và tu sửa tâm mình từng ngày.
Kinh Pháp Cú
có dạy: "Chiến thắng vạn quân thù không bằng tự thắng mình." Việc bạn
kìm nén được cơn thèm không quan trọng bằng việc bạn hiểu được cơn thèm đó. Hãy
cứ thong dong, tâm hướng về điều thiện thì dù hôm nay bạn chưa ăn chay trọn
vẹn, hạt giống lành vẫn đang lớn lên từng ngày. "Ăn chay để nuôi dưỡng
lòng từ bi, chứ không phải để xây dựng một nhà tù cho tâm trí." Sự giằng co này có đang khiến bạn cảm thấy áp
lực trong việc duy trì thói quen hàng ngày không? (Nguồn
sưu tầm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét