PHẬT GIÁO CÓ TIN LÀ THƯỢNG ĐẾ TỒN TẠI HAY KHÔNG?
Thượng đế là một danh từ có một định nghĩa rất rộng rãi. Có nhiều
Thượng đế của các loại tôn giáo. Cũng có nhiều Thượng đế của Triết học. Nói
chung lại, đứng trên lập trường nào để nhìn Thượng đế, thì sẽ hình thành một
Thượng đế theo lập trường đó.
Đạo Gia Tô cho rằng, Trời (thiên) hay Thượng đế của Nho gia Trung
Quốc cũng là Thượng đế của đạo Gia Tô. Thực ra, Thượng đế của Nho gia Trung Quốc
là Thượng đế của triết học phiếm thần, là Thượng đế được con người yêu, nhưng
không thể đòi hỏi Thượng đế yêu người lại, cũng tức là Thượng đế của “Bất khả tri luận”. Thượng đế của đạo Gia Tô là Thần
linh nhân cách hóa; là Chúa sáng thế đứng bên ngoài vũ trụ, là vị Thần vạn
năng.
Về thuyết khởi nguyên của vũ trụ thì dù là tôn giáo ở thời kỳ đầu
hay là triết học cũng thường thường cho rằng đó là do thần biến hóa mà thành.
Hy Lạp cho rằng Trụ Tư (Zem) là chúa tể các vị thần. La Mã cho rằng Cầu Tỷ Đặc
(Jupeter) là chúa tể các vị thần. Các vị thần của Ấn Độ cổ đại rất phức tạp, vị
trí của họ thay đổi theo từng thời kỳ. Vị thần nguyên thủy của Ấn Độ là Đại Vu
Tư (Daus) là đồng nhất về ngôn ngữ với Zeus của Hy Lạp và Jupier của La Mã. Những
vị thần có thế lực trong giới thần linh của sách thánh Vệ đà là Balauna (Baruna)
là thần Tư Pháp. Vị thần của Hư không giới là “Nhân đà la” (Indra) tức là Thần
Sét. Vị thần của địa giới là A Kỳ Ni (Agni) là Hỏa thần (thần lửa) . Thần địa
ngục là vua Dạ Ma (Yama). Nhưng ông này vị trí trên một cõi trời). Vì vậy, Ấn Độ
cổ đại sùng bái nhiều thần (đa thần). Sau này, Ấn Độ giáo, có thuyết cho rằng.
Thượng đế tức Chúa sáng tạo là “Đại Phạm Thiên”, hoặc là “Đại Tự Tại Thiên” hoặc
là “Na La Diên Thiên” cuối cùng hình thành quan niệm Tam vị nhất thể, và công
nhận Đại Phạm thiên là chúa sáng tạo. Nala diên thiên là vị thần bảo vệ. Đại Tự
tại thiên là vị thần phá hoại. Nhưng thực ra, đó chỉ là một vị thần với ba bộ mặt
khác nhau mà thôi. Hiện nay ở Ấn Độ giáo sùng bái “Ama” “Thấp La” và cả đến đức
Phật cũng được họ sùng bái như Thượng đế (danh từ Thượng đế tính có tới hàng
trăm)
Thượng đế của Đạo giáo Trung Quốc là Ngọc Hoàng khác với Thượng đế
của Nho gia, cũng khác với Thượng đế đạo Gia Tô, cũng khác với Thượng đế của Ấn
Độ giáo. Nếu đánh giá theo quan điểm và nhận thức của Phật giáo thì Thượng đế của
Lão giáo và Hồi giáo tương đương với vị giáo chủ cõi Trời Đao Lợi của Phật
giáo. Thượng đế của đạo Gia Tô (từ Ma Tây đến Pao lô và Angustanh v.v… đã thăng
lên nhiều cấp) tương đương với Phạm thiên vương của Phật giáo; Thượng đế của Ấn
Độ giáo đồng nhất với Đại tự tại thiên vương của Phật giáo, cõi Trời Đao Lợi là
cõi trời thứ 2 của Dục giới, gần gũi nhất với cõi người. Cõi Trời Phạm thiên là
cõi trời sơ thiền thuộc sắc giới. Đại tự tại là cõi Trời cao nhất không có căn
cứ. Vì phạm vi bài này không cho phép phân tích giới thiệu cặn kẽ, chứ không so
sánh Thượng đế quan của các tôn giáo với 28 cõi Trời thuộc ba giới thì đó là vấn
đề rất thú vị.
Bởi vì các vị chủ tể các cõi Trời, đều có đôi chút thói quen kiêu
mạn, thường hay nói với thần dân của họ rằng họ là vị chúa tể sáng thế có một
không hai, cũng như vua chúa ở cõi người nay cũng thường tự xưng là “quả nhân”
ý tứ là, ngoài họ ra, trong thiên hạ không có ai có thể cao quý vĩ đại hơn họ.
Thậm chí, Tần Thủy Hoàng tự xưng là “Đức hơn Tam Hoàng, công vượt ngũ đế”, vì vậy,
ông tự xưng là Thủy Hoàng đế (Vị Hoàng đế đầu tiên). Tâm lý của ông cũng giống
như tâm lý của các vị chủ tể các cõi trời, tự xem mình là có một không hai. Thậm
chí, có vị còn tỏ ra kiêu mạn với Đức Phật nữa. Kỳ thực họ đâu có là chúa sáng
thế? Vũ trụ không thể nào so sức mạnh của
bất cứ vị Thần nào sáng tạo ra được.
Vũ trụ là do nghiệp lực của chúng sanh cảm ứng mà có, nhiều nhân
duyên hòa hợp mà thành.
Như vậy, Phật giáo có thừa nhận Thượng đế tồn tại, nhưng không cho
rằng, Thượng đế sáng tạo ra vũ trụ.
Còn Thượng đế của Triết học chỉ là giả thiết của các triết gia, là
một loại quan niệm giả định, chứ không phải là một đối tượng thực chứng: vì vậy,
Phật giáo không tin ở sự tồn tại của Thượng đế của Triết học.
Có thể có những người tin theo tôn giáo thần quyền nói rằng: “Thượng
đế có quyền thưởng phạt người thiện, kẻ ác. Phật giáo đồ không sợ Thượng đế hay
sao?
Đúng vậy, vì phật giáo đồ không sùng bái Thượng đế cho nên cũng
không sợ Thượng đế, Phật giáo đồ tin rằng, tất cả mọi thiện thần trong ba giới,
bao gồm cả Thượng đế và các vị Thiên chủ của 28 cõi Trời đều tin theo Phật pháp, ủng hộ Phật pháp, Phật
giáo xem họ cũng như các viên chức quân sự xem các vệ binh giữ cửa thành. Vệ
binh có quyền kiểm soát sự ra vào cửa thành. Vệ binh có quyền bắt giữ, tra hỏi
bọn phá hoại, bọn âm mưu lén vào cửa thành. Còn các viên chức quân sự, hành động
theo đúng luật pháp, sao lại có thể sợ vệ binh được?
Phật giáo không cho rằng Thượng đế có năng lực sáng tạo vạn vật,
cũng không thừa nhận Thượng đế có quyền ban phúc giáng họa đối với chúng sanh.
Phật xem Thượng đế cũng là một trong 6 loại chúng sanh; bất quá vì ở các đời
trước, có tu phúc báo, cho nên ngày nay được sinh lên các cõi Trời để hưởng lạc.
Nếu Thượng đế có tham dự vào sự nghiệp họa phúc của chúng sanh, cũng là do sự cảm
ứng của nghiệp lực của loài người mà thôi. Đó là đạo lý mà câu cách ngôn “Tự giúp
thì người giúp”, “Tự hại thì người hại”./.
(Trích Phật giáo Chánh tín- HT Thánh Nghiêm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét