CHÂN LÝ PHẬT GIÁO LÀ GÌ?
Phẩm “Du già chân thực nghĩa” gọi chân lý là chân thực, chia làm 4
loại lớn, gọi là 4 loại chân thực.
1.Thế gian cực thành chân thực; Chỉ cho những chân thực thường thức,
tùy loại và tùy tục. Lại chia làm 2 loại.
a. Chân thực phi thế gian, không thuộc nhân loại.
b. Chân thực thế gian: thuộc nhân loại, do tự nhiên hay tập quán,
huyễn giác mà thành.
2. Đạo lý cực thành chân thực: chỉ cho những
chân thực, có tính lý luận, do các học thuật gia nghiên cứu, suy diễn ra, lại
chia làm 4 loại:
a. Chân thực do các khoa học gia thực nghiệm mà có được.
b. Chân thực do các triết gia tư biện mà có được.
c. Chân thực do các nhà thần giáo tín ngưỡng, cảm ứng mà chứng đắc.
d. Chân thực do các nhà tu định ngồi thiền mà chứng đắc.
3. Chân thực do trí tuệ thanh tịnh đã đoạn trừ phiền não chướng chứng
đắc. Đó là chân thực do các bậc thánh xuất thế dùng trí tuệ giải thoát mà chứng
được. Lại chia làm 2 loại:
a. Chân thực ngã không do hàng Thanh văn Duyên giác, tức là bậc
Thánh Tiểu thừa chứng đắc.
b. Chân thực một phần ngã không do các bậc Thánh Đại thừa chứng được.
4. Chân thực do trí tuệ thanh tịnh đã đoạn trừ
sở tri chướng, chứng được. Đó là chân thực pháp không do các bậc thánh Đại thừa
giác ngộ chính biến tri, chứng được, chia làm 2 loại:
a) Chân thực pháp không do Bồ Tát chứng được
một phần.
b) Chân thực pháp không do Phật chứng đắc một
cách viên mãn, tròn đầy.
Phật giáo không bao giờ phủ định chân lý của
người khác một cách vũ đoán và nông nổi. Phật giáo chỉ sắp xếp các chân lý thành chủng loại và đẳng cấp, thừa nhận các loại chân lý đó đều
có vị trí và giá trị của chúng.
Có một loại thần giáo ngoại đạo, thường mạt sát tất cả mọi giá trị,
khác biệt với những giá trị mà mình thừa nhận, chụp cho chúng cái mũ ma quỷ. Phật
giáo quyết không có thái độ độc đoán như vậy. Như trên nêu rõ. Phật giáo chấp
nhận 4 loại chân thực, tức là chân lý, chúng chỉ có sự phân biệt theo nặng nhẹ,
cao thấp mà thôi.
Sự thực, cái gọi là chân lý thế gian, chân lý thường thức, thường
là không chịu đựng nổi khảo nghiệm. Chân lý thường thức thời cổ đại, sang các
thời sau, trở thành câu chuyện bông đùa. Chân lý thường thức xứ A, đến xứ B chỉ
là chuyện suông tình! Cái chân lý do các học giả phát minh ra, thì hoặc là do
hóa nghiệm mà có, hoặc là do suy lý mà được, hoặc do cảm ứng thần linh, hay là
do rèn luyện thân tâm, ngồi thiền điều hòa hơi thở mà chứng đắc, dù chỉ là những
chân lý bộ phận, tạm thời, huyễn giả, cục bộ, giả thiết chứ không phải chân lý
vĩnh hằng bất biến.
Chân lý của Phật giáo là kết quả đạt được, sau khi đã chứng ngã
không và pháp không. Chứng được ngã không thì đoạn trừ hết phiền não chướng, chứng
được pháp không thì đoạn trừ hết sở tri chướng. Sau khi chứng ngã không thì giải
thoát khỏi sanh tử. Sau khi chứng pháp không thì không trụ ở Niết Bàn. Kinh Kim
Cang viết: “Không có ngã tướng, nhân tướng, chúng sanh tướng, thọ giả tướng”.
Đó là cảnh giới ngã không, còn “phiền não tức Bồ Đề (chính giác)” “Sanh tử tức
Niết Bàn (Tịch diệt), đó chính là cảnh
giới pháp không. Cảnh giới trung đạo diệu lý phi không phi hữu, không thiên chấp
bên nào thì cũng có những người chứng được pháp không mới tự mình thể nghiệm được.
Chân lý rốt ráo của Phật giáo, tức là chân lý ngã không và pháp
không- Không phải là pháp thế gian, không thể mô tả bằng lời nói, chân lý đó
“Xa lìa tướng danh ngôn, tâm tư cũng không nghĩ bàn được”. Đó là chân lý rốt
ráo mà tính Phật miễn cưỡng gọi là “chân pháp giới” là “lý chân như”. Thế
nhưng, chân lý rốt ráo đó của Phật giáo, tuy là không đặt tên được, không nghĩ
bàn được, nhưng nó vẫn không tách rời muôn vàn hiện tượng thế gian, và mỗi một
hiện tượng thế gian là một bộ phận của chân lý rốt ráo đó. Vì vậy mà đại sư Tổ
Huệ Năng của Thiền tông nói rằng: “Phật pháp là ở trong thế gian, không tách rời
thế gian mà giác ngộ được, nếu tách khỏi thế gian đi tìm đạo Bồ Đề, cũng không
khác gì đi tìm sừng thỏ vậy”. Mục đích của Phật giáo là giảng lý không, xóa bỏ
phiền não chướng của ngã chấp, xóa bỏ sở tri chướng của pháp chấp, chứ không phải
phủ định vạn tượng của thế gian. Chân lý Phật giáo nằm trong chữ “giác ngộ”. Chỉ
có tự giác mới thoát khỏi sinh tử. Chỉ có tự giác giác tha mới có thể độ chúng
sinh, chỉ có giác hạnh viên mãn mới có thể thành Phật. (Trích Phật giáo chánh tín: HT
Thánh Nghiêm.)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét