CÁI CHẾT KHÔNG ĐÁNG SỢ… ĐÁNG SỢ NHẤT
LÀ CHƯA TỪNG THẬT SỰ SỐNG
Con người có một ảo tưởng rất kỳ lạ. Chúng ta sống như thể mình sẽ
không bao giờ chết. Mỗi sáng thức dậy, ta tất bật với công việc, tiền bạc, những
cuộc hơn thua, những nỗi lo chưa bao giờ dứt. Ta tính chuyện mười năm sau, hai
mươi năm sau, gom góp từng đồng, tranh giành từng cơ hội, giữ chặt từng thứ mà
mình cho là quan trọng.
Ta cư xử như thể thời gian là vô tận. Nhưng rồi một ngày, cái chết
gõ cửa. Không báo trước. Không hẹn giờ. Không cho thêm cơ hội. Và lúc ấy, rất
nhiều người mới giật mình nhận ra rằng họ đã chuẩn bị cho mọi thứ trong cuộc đời…
trừ việc thật sự sống. Hãy thử bước qua một nghĩa trang vào buổi chiều muộn. Ở
đó có người từng giàu có đến mức chỉ cần một cú điện thoại là tiền bạc đổ về
như nước. Ở đó có người từng quyền lực, đi tới đâu cũng có người cúi đầu kính nể.
Ở đó có người từng nổi tiếng, được tung hô, ca tụng, ngưỡng mộ. Ở đó cũng có những
người cả đời lam lũ, đổ mồ hôi để nuôi gia đình, chịu đựng bao nhọc nhằn mà chẳng
mấy ai biết tới.
Nhưng cuối cùng, tất cả đều nằm xuống trong im lặng. Hai bàn tay
trắng. Không ai mang theo được két sắt đầy tiền. Không ai ôm được chức vụ.
Không ai giữ được những lời tâng bốc. Không ai kéo theo được căn nhà, chiếc xe,
những tấm bằng khen hay ánh mắt ngưỡng mộ của người đời. Cái chết có một vẻ đẹp
rất lạ. Nó lấy đi mọi thứ giả tạo. Nó xóa sạch mọi vai diễn. Nó bóc hết những lớp
son phấn mà con người đã mất cả đời để tô vẽ. Và sau tất cả, chỉ còn lại sự thật.
Sự thật là bạn chưa bao giờ thật sự là thân thể này.
Thân thể chỉ là căn nhà tạm mà bạn thuê ở vài chục năm. Nó sẽ già
đi, mệt mỏi, bệnh tật, rồi một ngày trả lại cho đất. Nhưng vì quá mải mê chăm
chút cho căn nhà ấy, bạn quên mất người đang sống bên trong. Bạn đầu tư cho ngoại
hình. Bạn tích lũy tài sản. Bạn lo lắng người khác nghĩ gì về mình.
Bạn cố chứng minh giá trị bằng địa vị, bằng tiền bạc, bằng sự công
nhận. Nhưng đã bao lâu rồi bạn chưa ngồi yên và tự hỏi: “Rốt cuộc, mình là ai?”
Nếu chưa từng biết mình là ai, bạn sẽ rất sợ cái chết. Bởi bạn
nghĩ rằng khi thân xác này biến mất thì tất cả cũng kết thúc. Nhưng người đã thật
sự đi sâu vào bên trong sẽ hiểu rằng cái chết không phải là sự chấm dứt. Nó chỉ
là một sự chuyển tiếp. Giống như mặt trời lặn ở phía này để mọc lên ở phía
khác. Giống như chiếc lá rơi xuống đất để trở thành dưỡng chất cho mầm cây mới.
Giống như dòng sông mất tên khi hòa vào đại dương, nhưng nước chưa từng biến mất.
Giống như ngọn lửa tắt ở cây nến này để bừng sáng ở một cây nến khác.
Thân xác có thể tan đi. Hình dạng có thể đổi khác. Nhưng sự sống
chưa từng mất. Điều đáng buồn nhất không phải là con người sẽ chết. Điều đáng
buồn nhất là rất nhiều người chưa bao giờ thật sự sống. Họ chỉ tồn tại. Họ chạy
từ sáng đến tối. Họ lo cơm áo gạo tiền. Họ so sánh mình với người khác. Họ ghen
tị với thành công của người khác. Họ sợ bị bỏ lại phía sau. Họ tích cóp, phòng
thủ, tranh đấu. Nhưng họ chưa từng thật sự dừng lại để cảm nhận cuộc sống. Chưa
từng ngồi yên dưới một tán cây và lắng nghe tiếng gió. Chưa từng nhìn hoàng hôn
bằng cả trái tim. Chưa từng nắm tay người mình yêu với sự hiện diện trọn vẹn.
Chưa từng biết ơn vì mình vẫn còn được hít thở. Chưa từng cảm nhận sâu sắc rằng
được sống đã là một phép màu.
Họ luôn nói: “Để mai rồi sống.” “Khi đủ tiền sẽ hạnh phúc.” “Khi bớt
bận sẽ dành thời gian cho gia đình.” “Khi thành công rồi mới tận hưởng.” Nhưng
cuộc đời chưa bao giờ hứa với bất kỳ ai một chữ “mai”. Có những người tối nay vẫn
còn lên kế hoạch cho năm tới. Nhưng sáng mai đã không còn thức dậy. Và trong
khoảnh khắc cuối cùng ấy, nhiều người mới cay đắng nhận ra rằng mình đã có gần
như mọi thứ… trừ chính bản thân mình.
Họ sở hữu tài sản nhưng không sở hữu sự bình an. Họ có nhiều mối
quan hệ nhưng không có sự kết nối thật sự. Họ được ngưỡng mộ nhưng chưa từng hiểu
chính mình. Họ sống giữa đám đông nhưng cô đơn trong tâm hồn. Người tỉnh thức
không sợ chết. Không phải vì họ mạnh mẽ hơn.
Mà vì họ đã “chết” từ trước. Họ đã chết khỏi lòng tham. Chết khỏi
sự kiêu ngạo. Chết khỏi nhu cầu phải hơn người. Chết khỏi nỗi ám ảnh được công
nhận. Chết khỏi cái tôi luôn muốn kiểm soát mọi thứ. Khi cái giả tạo tan biến,
con người thật bắt đầu xuất hiện.
Và khi đã chạm tới con người thật ấy, họ hiểu rằng chẳng có gì thật
sự bị mất đi. Vì thứ quan trọng nhất chưa từng phụ thuộc vào tiền bạc, địa vị
hay thân xác. Cho nên câu hỏi lớn nhất của đời người không phải là: “Sau khi chết,
ta sẽ đi đâu?” Mà là: “Ngay trong giây phút này, ta đã thật sự sống hay chưa?”
Bạn có đang sống hay chỉ đang tồn tại?
Bạn có đang tận hưởng hay chỉ đang chịu đựng? Bạn có đang hiện diện
hay vẫn mãi chạy theo những thứ bên ngoài? Bạn có đang yêu thương thật lòng hay
chỉ giữ các mối quan hệ vì lợi ích? Bạn có đang biết ơn từng hơi thở hay xem sự
sống là điều hiển nhiên? Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời, bạn sẽ cảm
thấy thanh thản hay tiếc nuối?
Bạn sẽ mỉm cười vì đã sống trọn vẹn? Hay sẽ đau lòng vì đã đánh đổi
cả cuộc đời cho những thứ rồi cũng phải bỏ lại? Cái chết không đáng sợ. Điều
đáng sợ nhất là đến lúc nhắm mắt, bạn mới nhận ra rằng mình chưa từng mở lòng để
sống. Chưa từng thật sự yêu. Chưa từng thật sự hiện diện. Chưa từng thật sự hiểu
mình. Chưa từng thật sự cảm nhận phép màu của sự tồn tại. Người biết sống sâu sắc
sẽ biết buông bỏ nhẹ nhàng. Người biết trân trọng từng khoảnh khắc sẽ không hoảng
loạn khi thời gian kết thúc. Người đã chạm tới sự bình an bên trong sẽ bước qua
cánh cửa cuối cùng với một nụ cười.
Và khi đó, cái chết không còn là dấu chấm hết. Nó chỉ là sự trở về.
Trở về với sự tĩnh lặng. Trở về với bình an. Trở về với điều thiêng liêng mà từ
lâu ta đã quên mất. Vì thế, kể từ hôm nay, đừng sống như thể mình bất tử. Hãy sống
như thể đây là ngày quý giá nhất mà bạn từng có. Yêu sâu hơn. Biết ơn nhiều
hơn. Tha thứ sớm hơn. Hiện diện trọn vẹn hơn. Và sống thật với chính mình hơn.
Để đến một ngày khi cái chết gõ cửa, bạn có thể mỉm cười và nói: “Tôi
không tiếc nữa. Tôi đã thật sự sống.”
(Nguồn sưu tầm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét