NHIỀU NGƯỜI THEO ĐẠO PHẬT CẢ ĐỜI…
NHƯNG CHƯA TỪNG HIỂU ĐẠO PHẬT MANG
LẠI ĐIỀU GÌ.
Có người nghĩ đạo Phật là: – Đi chùa cầu an.– Cúng sao giải hạn. –
Xin bình yên, tài lộc. Nhưng nếu chỉ hiểu như vậy thì còn quá cạn.
Đạo Phật xuất hiện giữa cuộc đời này không phải để ru ngủ con người.
Mà để chỉ thẳng nguyên nhân của khổ đau và con đường thoát khổ. Điều đầu tiên Đức
Phật làm không phải là ban phước. Mà là chỉ cho chúng sinh thấy: Khổ không tự
nhiên sinh ra. Khổ có nguyên nhân. Và nguyên nhân sâu xa nhất chính là: – Vô
minh – Ái dục.
Con người vì không thấy rõ bản chất cuộc đời nên: – Tham
– Chấp. – Tranh giành. – Ghen ghét. – Sợ hãi. Rồi tự làm khổ mình
và làm khổ nhau. Đạo Phật giúp con người đứng dậy bằng trí tuệ của chính mình.
Không lệ thuộc thần linh.
Không phó mặc số phận. Không tin rằng cuộc đời do ai đó thưởng phạt
tùy ý. Đức Phật dạy rất rõ: “Mỗi người là chủ nhân của nghiệp mình.” Cho nên: –
Hạnh phúc hay đau khổ
– Cao quý hay thấp hèn, – Bình an hay bất an. … đều liên hệ đến
thân, khẩu, ý của chính mình. Đây là điểm cực kỳ đặc biệt của Phật giáo. Không
đổ lỗi cho định mệnh. Không oán trách ông trời. Không cầu xin phép màu. Mà quay
lại nhìn: “Tâm mình đang sống thế nào?”
Người tham nhiều thì khổ
nhiều. Người sân nhiều thì khổ nhiều. Người chấp nhiều thì khổ nhiều. Đơn giản
vậy thôi. 🪷 Đức Phật cũng chỉ ra rằng: Có những
niềm vui rất ngắn ngủi. Ví dụ: – Tiền bạc. – Danh vọng. – Khoái lạc giác quan.
– Khen ngợi. Lúc có thì vui. Mất rồi thì đau.
Cho nên Ngài dạy còn có một thứ hạnh phúc cao hơn: Hạnh phúc của
người có trí tuệ và nội tâm an ổn. Người có tu tập đúng Chánh pháp sẽ dần: – Bớt
tham. – Bớt nóng giận
– Bớt hơn thua. – Bớt lệ thuộc cảm xúc. Đó mới là an lạc thật sự. Đạo
Phật cũng rất đặc biệt ở chỗ: Mọi chúng sinh đều có khả năng giác ngộ. Không
phân biệt: – Giàu nghèo
– Giai cấp. – Dòng máu. – Nam nữ. Thời Đức Phật, điều này mang
tính cách mạng rất lớn. Vì xã hội Ấn Độ lúc đó chia giai cấp cực kỳ nặng nề.
Nhưng Đức Phật dạy: Một người cao quý không phải vì sinh ra ở đâu. Mà vì: – Sống
thế nào
– Nghĩ thế nào. – Tu tập thế nào. Cho nên Phật giáo đề cao: – Trí
tuệ. – Từ bi – Và trách nhiệm cá nhân.
Không ai cứu mình nếu mình không chịu sửa tâm mình. Trong đạo Phật
có ba bước rất quan trọng: Văn — Tư — Tu. Văn: Là học giáo pháp. Nghe pháp, đọc
kinh, tìm hiểu lời Phật dạy. Nếu không học thì rất dễ: – Mê tín. – Hiểu sai
– Tu lệch. Tư: Không phải nghe xong rồi tin liền. Mà phải: – Suy
nghĩ. – Quán chiếu. – Đối chiếu với thực tế. Đức Phật không thích kiểu tin mù
quáng. Tu: Là đem điều đã học ra sống thật. Không phải: – Nói đạo lý hay. – Thuộc
nhiều kinh
– Tranh luận giỏi. Mà là: – Giữ giới. – Chánh niệm. – Tu sửa thân
tâm mỗi ngày. Một người học Phật thật sự sẽ càng ngày càng hiền hơn. Không phải
càng ngày càng cực đoan. Càng học đúng: – Tâm càng nhẹ nhàng an lạc . – Sân
càng ít
– Từ bi càng nhiều. 🪷 Cuối cùng, đạo Phật không phải để
“trang trí ”. Mà là con đường thực tế để: – Hiểu khổ. – Thấy nguyên nhân của khổ.
– Và tự mình thoát khổ. Cho nên người có duyên với Chánh pháp là người chịu: –
Nghe – Suy tư – Và thực hành đến nơi đến chốn. Vì Phật pháp không phải để ngắm.
Mà để sống. /.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét