Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

BÀI KINH NÊN HỌC THUỘC LÒNG ĐỨC PHẬT DẠY QUÁN THÂN BẤT TỊNH QUA BÀI KỆ

 

BÀI KINH NÊN HỌC THUỘC LÒNG  ĐỨC PHẬT DẠY QUÁN THÂN BẤT TỊNH QUA BÀI KỆ

Kinh Thắng Trận: Vijayasuttaṃ

194. Ràng buộc với xương gân,

Trét thoa với da thịt,

Thân được da che đậy,

Như thật, không thấy rõ.

195. Trong một bụng chứa đầy,

Cục gan, và bọng đái,

Quả tim và buồng phổi,

Cả thận, và tỳ tạng.

196. Nước mũi, và nước miếng,

Mồ hôi, và nước mỡ,

Máu, và nước khớp xương,

Mật, và bạch huyết cầu.

197. Từ chín nguồn nước này,

Bất tịnh luôn luôn chảy,

Từ mắt, đồ bẩn chảy,

Từ tai, đồ bẩn chảy.

198. Nước mũi từ lỗ mũi,

Từ miệng, có khi chảy,

Chảy mật, và niêm dịch,

Từ thân, mồ hôi bẩn.

199. Trong đầu thật trống rỗng,

Chứa đầy những óc, não,

Bị vô minh dắt dẫn,

Kẻ ngu nghĩ tịnh sạch.

200. Khi bị chết nằm xuống,

Phồng lên, và xanh bầm,

Quăng bỏ trong nghĩa địa,

Bà con không đoái hoài.

201. Chó, dã can đến ăn,

Chó sói, các côn trùng,

Quạ, diều hâu đến ăn,

Còn có hữu tình khác.

202. Ðược nghe lời Phật dạy,

Tỷ-kheo có trí tuệ,

Vị ấy liễu tri thân,

Thấy thân đúng như thật.

203. Ðây thế nào, kia vậy,

Kia thế nào, đây vậy,

Ðối với thân trong, ngoài,

Từ bỏ mọi lòng dục.

204. Từ bỏ lòng tham dục,

Đây Tỷ-kheo có tuệ,

Chứng bất tử, tịch tịnh,

Niết-bàn giới thường trú.

205. Thân này với hai chân,

Bất tịnh và hôi thúi,

Ðầy xác chết, chảy nước,

Lại được giữ, nâng niu.

206. Với thân thể như vậy,

Ai lại nghĩ đề cao,

Hay khinh miệt kẻ khác,

Trừ kẻ không thấy gì.

Kinh tiểu bộ - phẩm rắn uragavagga

Nhưng trong Abhidhamma, không có cái gì gọi là “mất đi”.

Tâm bất thiện vừa khởi là đã gieo hạt giống vào dòng tâm thức rồi. Nếu chưa giải thoát, chưa chấm dứt tái sinh, thì sớm muộn cũng phải gặp quả của nó.

 Nhưng Đức Phật không dạy để mình sợ hãi rồi tuyệt vọng. Ngài chỉ ra con đường thoát khổ. Đó là GIỚI — ĐỊNH — TUỆ. Giữ giới để chặn bớt nghiệp ác. Tu định để làm tâm vững lại. Tuệ quán Vipassanā để thấy rõ thân tâm này vô thường, khổ, vô ngã. Khi trí tuệ đủ mạnh, hành giả đoạn tận tham ái, không còn chấp thân tâm là “ta” nữa, thì dòng tái sinh chấm dứt. Lúc đó toàn bộ kho nghiệp còn lại không còn chỗ để trổ quả. Đây gọi là VÔ HIỆU NGHIỆP. Giống như hạt giống bị rang cháy. Dù có gieo xuống đất cũng không mọc nữa.

  Tướng cướp Vô Não là ví dụ rõ nhất. Ông từng giết rất nhiều người. Nghiệp ác chất cao như núi. Nhưng nhờ gặp Đức Phật, ông xuất gia, tu tập tinh tấn và chứng quả A-la-hán. Từ giây phút ấy, luân hồi chấm dứt. Sau khi xả bỏ thân cuối cùng, toàn bộ nghiệp còn lại không thể kéo ông tái sinh nữa. Đó là chỗ thâm sâu của Phật Giáo: Không phải cầu xin để được tha tội. Không phải làm phước để đổi lấy thiên đường đời đời. Mà là TU ĐẾN KHI CHẤM DỨT NGƯỜI TẠO NGHIỆP.

 Người đời sợ nghèo, sợ bệnh, sợ chết. Nhưng bậc trí trong Phật pháp lại sợ nhất là cái tâm còn tham, còn sân, còn si. Vì chỉ cần ba thứ đó còn cháy, thì bánh xe luân hồi còn quay mãi. Và chiến thắng lớn nhất không phải hơn người khác. Mà là nhìn thẳng được tâm mình, dừng được nghiệp ác, đoạn tận được tham ái, để không còn bị sinh tử lôi đi thêm một kiếp nào nữa.

(From: Sư Khanti)

{]{

BÀI KINH NÊN HỌC THUỘC LÒNG ĐỨC PHẬT DẠY QUÁN THÂN BẤT TỊNH QUA BÀI KỆ Rating: 4.5 Diposkan Oleh: CHÙA TAM BẢO TAM KỲ

0 nhận xét:

Đăng nhận xét