QUAN NIỆM KHỔ CỦA ĐẠO PHẬT CÓ TƯƠNG ĐƯƠNG
VỚI QUAN NIỆM TỘI CỦA ĐẠO CƠ ĐỐC
HAY KHÔNG?
Nói chung, một số các học giả không có tín ngưỡng tôn giáo đều có
quan niệm như vậy. Họ cho rằng, Phật giáo cũng tốt, Cơ đốc giáo cũng tốt . Và cả
hai trên cơ sở tôn giáo đều khuyến khích
người làm thiện, họ bèn suy luận cho rằng
quan niệm “ khổ” trong đạo Phật cũng như quan niệm “tội” trong đạo Cơ đốc vậy.
Bởi vì, Phật giáo nói cuộc sống sinh tử của chúng sanh trong ba giới
là biển khổ. Mọi cảm thụ của chúng sanh đều là khổ. Cho nên mục đích của tu
hành là thoát khổ. Cơ đốc giáo nói nhân loại đều là kẻ có tội, do hai tổ tiên
loài người là A Đăm và E Va, không nghe lời cảnh cáo của Thượng đế đã ăn quả cấm
sinh mạng và trí tuệ của vườn Imen (Hymen) do đó mà loài người bèn có sinh mạng
và trí tuệ, nhưng đồng thời cũng đắc tội với Thượng đế. Thượng đế bèn phạt con
cháu của A Đăm và E Va phải đời đời chịu khổ. Đó gọi là cái tội tổ tông (Nguyên
tội) do ông Tổ đầu tiên của loài người để lại cho con cháu. Tín đồ đạo Cơ Đốc
tín ngưỡng Thượng đế đã phái người con độc nhất của Thượng đế xuống trần, chịu
chết trên Thánh giá để chuộc tội cho những người tin Thượng đế.
Trên thực tế, cái khổ mà Phật giáo giảng rất khác với cái tội của
đạo Cơ đốc. Cái khổ mà Phật giáo giảng là do nghiệp báo của chúng sanh tự làm
ra, nghiệp báo đó do chúng sanh phải chịu, nó bắt nguồn từ vô minh từ thời vô
thỉ đến nay. Đó là trách nhiệm của cá nhân mỗi người, không có can hệ gì tới
Thượng đế, cũng không liên quan gì đến tổ tông; chúng sanh do phiền não vô minh
làm cho mê hoặc bèn tạo ra nghiệp sanh tử, do nghiệp sanh tử mà chịu khổ sanh tử.
Trong khi chịu khổ sanh tử, lại bị mê hoặc. Như vậy, do bị vô minh mê hoặc mà tạo
nghiệp, do có tạo nghiệp mà chịu khổ, rồi lại do khổ mà sinh mê hoặc. Ba khâu
Hoặc, Nghiệp, Khổ kết lại với nhau thành vòng sanh tử luân hồi quay mãi không
thôi.Vì mê hoặc là hạt giống của khổ nghiệp giống như ánh nắng, không khí và nước
làm cho khổ trở thành kết quả của hoặc
và nghiệp. Và khổ và quả là cái mà chúng sanh thực sự cảm thụ. Vì vậy mà Phật
giáo gọi dòng chảy sinh tử là cõi khổ hay biển khổ. Cũng vì vậy mà Phật giáo
yêu cầu chúng ta vượt qua dòng chảy sanh tử đó, thoát khỏi vòng ràng buộc đó của
sinh tử. Sống chết tự do, sống chết tự chủ, không sống không chết đó chính là cảnh
giới giải thoát.
Bất quá, Phật giáo cầu giải thoát, không phải dựa vào sự cứu tế của
Phật và Bồ Tát. Phật và Bồ Tát chỉ dạy cho chúng ta phương pháp giải thoát chứ
không thể giải thoát thay cho chúng ta. Đó là điểm khác với Gia Tô nói Jesu chuộc
tội cho tín đồ tin ở chúa. Bởi vì Phật giáo không chấp nhận thuyết chúng sanh
vì bị Thượng đế trừng phạt mà có tội, lại
càng không chấp nhận tội của tổ tông trở thành tội của con cháu, cũng như “tội
không can đến vợ con”. Thượng đế không chuộc tội thay người cũng như “tôi ăn
không làm anh no được”. Phật giáo giảng phương pháp thoát khổ cơ bản là ba môn
học vô lậu: giới, định, tuệ. Giới là việc đáng làm thì làm, không buông thả
cũng không lười biếng; Tuệ là trí sáng suốt, thấy rõ phương hướng, nỗ lực tinh
tấn, do vậy, sự thoát khổ của Phật giáo quyết không giống với sự cầu xin Thượng
đế chuộc tội của Cơ đốc giáo.
Ở đây, nhân tiện bàn luôn vấn đề này; nhiều người cho rằng Phật
quá nhấn mạnh mặt khổ của cuộc đời; đó là thái độ có phần thiên lệch chán đời;
bởi vì trong đời người, có khổ mà cũng có vui. Lại có thể dùng biện pháp để cải
tạo hoàn cảnh sống của con người bớt khổ thêm vui. Vì vậy họ cho rằng cách nhìn
của Phật giáo là sai lầm. Về điểm này, Phật giáo giải thích như sau: Nếu đứng
trên lập trường một đời người mà nói thì Phật giáo không không đòi hỏi con người
phải thừa nhận “có cảm thụ là có khổ”. Thực ra, Phật giáo nói đời khổ, là nói
theo kết luận của đức Phật , quan sát đời người với trí tuệ và lòng bi của Ngài. Chúng ta là phàm phu, không phải
là Phật, chúng ta rất khó thấy ra được sự thật đó. Cũng như một người gặp thấy
một con chó đang ăn phân, thì cảm thấy ghê tởm. Nhưng bản thân con chó khi ăn
phân lại cảm thấy ngon lành, thích thú. Nếu chúng ta giải thích cho chó biết ăn
phân là thiếu vệ sinh, thì con chó sẽ quay đầu lại sủ a chúng ta với giọng bất
bình!
Phật đứng trên bờ sông sanh tử mà nhìn chúng sanh đang chìm đắm
trong con sông sanh tử, thấy ở nơi chúng sanh chỉ có khổ không có vui. Dù có
vui, thì cũng như người gãi ngứa, khi gãi thì thấy thích, sau khi gãi thì thấy
đau./.
(Trích Phật giáo Chánh tín HT Thánh Nghiêm)
PHỤ ĐỀ: Hai quan niệm “Tội” và “Khổ” của đạo Gia Tô và đạo Phật
hoàn toàn khác nhau. Đạo Gia tô quan niệm cho rằng con người khổ “Tội” là do chịu cái tội Tổ
tông nên phải gánh trả, điều này giống như câu nói “ông ăn mắn bà khác nước” nó
giống như “cộng nghiệp” của Phật giáo. Nhưng mơ hồ không thực. Còn Phật giáo
nói “Khổ” là con người tạo nên và con người chịu trách nhiệm nghiệp của mình tạo
ra. Phật là người hướng dẫn cách hóa giải nghiệp chứ Phật không thay thế nghiệp
cho chúng sanh được.
Vì hai quan niệm khác nhau. Quan niệm Phật giáo dễ hiểu nhưng khó
thực hành, tự mình giải quyết “nghiệp tội” của mình, nên khi tin không ai dám
tin 100% mà chỉ cầu xin, chứ không chịu thay đổi tâm tánh và hành vi, nên khổ
không chấm dứt là vậy.
Ngược lại tin Chúa, Chúa
“Phán” nếu ai tin Chúa sẽ được sự sống đời đời, ai không tin Chúa sẽ bị đọa vào
hỏa ngục đời đời. Một lời vừa hứa hẹn
che chỡ, vừa răn đe nên khiến nhiều người yếu tâm lý, nên tin rất đông, tin cuồng
nhiệt, tin không cần hiểu, có chết cũng tin. Vì có chỗ cậy nhờ, có chỗ che chỡ.
Một bên không hứa, không bảo hộ che chỡ và
không hù dọa răn đe. Nên ít người tin, nếu có tin họ biến Phật thành Thần Thánh
chỉ để cầu xin. Vì thế xu hướng nghi lễ, cúng tụng ra đời từ quan niệm nầy.
Ngược lại một bên hứa hẹn
che chỡ bảo hộ, ren đe, hù dọa, khiến ai cũng phải sợ phải tin. Và đức tin đạo
Gia tô họ có truyền thống “ép” người phải theo, phải tin, nếu không tin không
theo thì sẽ bị “khổ hình” bị cô lập. Như chúng ta thường thấy những cuộc hôn
nhân, hoặc vợ hay chồng theo đạo, thì phải đến Nhà thờ làm lễ rửa tội, thì mới
được thành hôn. Lễ rửa tội nó giống lễ quy y bên Phật giáo. Trong gia đình có một
người theo đạo thì biến cả gia đình thành gia đình có đạo. Trong một nước có ông
vua, ông Tổng thống theo đạo thì biến dân cả nước đều theo đạo. Bởi vậy đạo Hồi
giáo, Thiên chúa giáo đông và mạnh là do nguyên nhân từ đây./.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét