PHẬT GIÁO CÓ COI TRỌNG THẦN THÔNG HAY KHÔNG?
Trong Phật giáo công nhận
thần thông là có thật, và cũng thừa nhận công dụng của thần thông. Hơn nữa, cảnh
giới thần thông của Phật giáo cao siêu hơn nhiều, so với các tôn giáo khác.
Phật giáo tin rằng tất cả
quỷ thần, do quả báo của chúng mà có thần thông. Các tiên nhân phàm phu (tuy là
tiên nhưng chưa thoát khỏi sanh tử, cho nên gọi phàm phu) cũng có thể nhờ tu định
mà có thần thông. Trong đạo Gia tô khi thành tâm cầu nguyện, tâm lực hoàn toàn
tập trung thống nhất, cũng là một loại thiền định. Tuy nhiên, phàm phu và quỷ
thần, chỉ có thể thành tựu được năm thứ thần thông (1-5) ở mức độ nhiều ít, sâu
cạn khác nhau. Chí có các bậc Thánh trong Phật giáo, đã giải thoát khỏi sanh tử,
mới thành tựu thêm một thần thông nữa, gọi là Lậu tận thông, tức là đầy đủ có
sáu thần thông.
Thế nhưng, Phật giáo không cho rằng thần thông là vạn năng. Việc sống
chết, họa phước của chúng sanh là do quy luật nhân quả chi phối, do nghiệp lực
thiện, ác quyết định, tự mình làm, tự mình chịu. Công dụng thần thông tuy rất lớn,
nhưng nó không thể phá được định luật nhân quả. Đối với loại nghiệp báo trọng đại,
có tính quyết định thì dù là sức thần thông của Phật cũng không xoay chuyển được
thế cục, nếu không thì sẽ không còn có định luật nhân quả nữa. Vì vậy, khi đức
Phật còn tại thế, tuy có nhiều lần Ngài có thể hiện thần thông, nhưng ngài
không làm cách tùy tiện. Trong các vị A La Hán đệ tử lớn của Phật, cũng có nhiều
vị có thần thông, nhưng Phật không cho phép hiện thần thông trước người thế tục.
Vì Phật biết rằng, thần thông tuy có thể làm cho người ta phấn chấn rầm rộ một
thời gian, nhưng nếu sử dụng không khéo thì có thể gây ra quả báo xấu ngược lại./.
(Trích
Phật giáo Chánh tín: HT Thánh Nghiêm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét