ĐỨC NĂNG THẮNG SỐ –
CON ĐƯỜNG
CHUYỂN HÓA VẬN MỆNH
Người người thường nói: “Số đã định, tránh
cũng không được." Nhưng trong giáo lý của Đức Phật, không có cái gì gọi là
"số phận cố định", mà chỉ có nhân – duyên – quả đang tiếp nối từng
ngày. Mệnh là quả của quá khứ, nhưng đức là nhân của hiện tại. Và chính nhân
hiện tại này có thể làm mới, làm nhẹ, làm chuyển toàn bộ dòng nghiệp CŨ.
Đức năng thắng số, không
phải lời khuyên an ủi, mà là một sự thật của luật nhân quả. Vì số chỉ là cái
bóng của nghiệp, còn đức là ánh sáng của tâm. Khi ánh sáng đủ mạnh, bóng tối tự
tan. Khi tâm đủ thiện, nghiệp dữ tự yếu. Có người sinh ra trong nghèo khó,
nhưng luôn sống hiền lành, biết giúp người, biết giữ lời chân thật. Nhiều năm
sau, họ tự nhiên gặp may, được người thương, việc thuận. Cũng có người sinh ra
trong đủ đầy, nhưng kiêu ngạo, lừa dối, tổn người, hại vật chẳng bao lâu, của
cải tan, tình duyên khổ, tâm bất an. Đó không phải do trời ban hay trời lấy, mà
là do phước và đức trong tâm người ấy quyết định.
Đức là nền tảng của
phước. Người có đức thì dù mất tiền vẫn còn an, mất danh vẫn còn người thương,
mất hết vẫn còn niềm tin. Người vô đức, dù có phước lớn, sớm muộn cũng cạn - vì
phước như nước trong hồ, còn đức là suối nguồn. Nước cạn rồi có thể đầy lại,
nếu nguồn vẫn chảy.
Muốn đổi vận, đừng đi
tìm thầy bói, đừng hỏi ngày tốt – xấu, mà hãy hỏi chính lòng mình hôm nay đang
thiện hay ác. Đức được bồi đắp mỗi ngày từ những việc nhỏ nhất:
- Không làm tổn
thương ai, dù chỉ bằng lời nói. Biết ơn khi được giúp, biết tha thứ khi bị tổn
thương.
- Làm việc thiện mà
không cầu tiếng khen. Giữ tâm ngay thẳng, dù hoàn cảnh bất công.
– Nói lời chân thật,
sống có nghĩa, có tình. Khi tâm ta thiện, năng lượng trong ta đổi khác.
Khi năng lượng đổi
khác, duyên mới bắt đầu sinh. Duyên lành sinh ra, thì vận mệnh tự nhiên cũng
chuyển. Đức Phật từng dạy: "Không ai cứu được ai, chỉ có tự mình thắp đuốc
mà đi." Ngọn đuốc ấy chính là đức hạnh và trí tuệ. Khi ta biết tu tâm,
dưỡng tánh, khiêm hạ, từ bi, sống đúng với chân thật của mình – đó chính là
đang tự thắp sáng vận mệnh.
Cuộc đời này không ai
khổ mãi, cũng không ai sướng mãi. Nhưng người có đức, dù gặp nghịch cảnh, vẫn
không gục. Vì họ hiểu rằng, mỗi khổ đau chỉ là bài học để gột tâm, mỗi khó khăn
chỉ là cơ hội để trau đức.
Đức là chiếc áo giáp
bảo vệ ta khỏi tai ương, là ngọn đèn dẫn đường qua đêm tối, là vốn liếng duy
nhất mang theo được giữa dòng sinh tử. Vậy nên, đừng hỏi "đời có đổi được
không", mà hãy hỏi "ta có đủ đức để đổi đời chưa?". Bởi số không
thắng được người có đức, và nghiệp không thể trói được tâm đã sáng. Khi đức đủ,
tự nhiên mọi cánh cửa cuộc đời sẽ mở, và con đường vốn gập ghềnh bỗng trở nên
thênh thang, nhẹ bước.
Nguồn
sưu tầm
{¯{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét