VÌ SAO TU MÃI MÀ NGHIỆP KHÔNG CHUYỂN
Công đức có hai loại, công đức thật và công
đức giả. Vì sao có người tu mãi mà nghiệp không chuyển, cần phải thấy rõ việc
tinh tế hạnh lành có trí tuệ và hạnh lành có bản ngã. Cũng như cơ chế vận hành
của pháp giới, khi thẩm định của một một công đức không phải hành động thiện
đều sanh ra công đức chân chính. Một việc lành trở thành công đức chân thật khi
việc lành đó làm bằng tâm vô ngã, với tâm thanh tịnh và có trí tuệ quán . Nếu
làm lành mà tâm còn mong cầu, chấp công, khoe khoang, hay nói ta hay tu, ta
đang cứu người, thì năng lượng đó bị bản ngã nhóm mầu. Nên chỉ sinh ra phước
báu hữu lậu, không tiếp được tầng số pháp giới để hoán đổi nghiệp. Phước báu
hữu lậu thuộc về cảnh giới thế gian, như khỏe mạnh, tài sản sung túc, giàu có,
công danh thuận lợi, quyến thuộc hòa vui. Những phước báo này đáng quý nhưng
chỉ đủ chuyển hóa những nghiệp tầng nhân duyên thô của đời. Còn những nghiệp
trọng sâu dày như huỷ báng Tam bảo, sát sanh hại vật, tà hạnh, dối trá, hoặc
mưu lợi riêng mà khiến nhiều người tổn hại. Những chủng tử ấy nằm sâu vào A lại
da thức (tàng thức), nằm trong tần vi tế nhất của tâm thức, chúng khó mất đi,
chỉ ẩn chờ khi duyên hội đủ điều kiện, lúc ấy sẽ trổ quả như cơn bảo định mệnh,
khiến tâm bị chi phối, thậm chí kéo vào cảnh giới khổ đau vô lượng. Phước thế
gian chỉ làm chậm hoặc làm dịu quả báo ấy chứ không thể đoạn tận gốc rễ (ví như
thuốc giảm đau, chứ không hết bịnh). Ngược lại công đức vô lậu được sinh khi
hành giả làm việc thiện mà không thấy có mình mình, kẻ được ban ơn. Trong tâm
chỉ có Từ bi và Trí tuệ, không có ta và người khác. Năng lượng thuần khiết đó
mới tác động trực tiếp và nó cộng hưởng
với tầng số thanh tịnh của pháp giới. Pháp giới không nhìn vào hình thức mà
thấy rõ tầng số tâm của người hành. Nếu hành động phát xuất từ tâm chân thật,
không vì danh, không vì lợi, không vì sợ quả báo, không cầu phước, chỉ muốn hóa
giải sự đau khổ của chúng sanh, thì pháp giới sẽ tự mở, dòng công đức ấy chuyển
thành năng lượng hoán đổi. Ngược lại nếu tâm còn ngã chấp, dù tụng ngàn bộ kinh
thì năng lượng cũng chỉ là phước báu hữu lậu, không chạm đến tầng vi tế của tập
nghiệp, phiền não vẫn còn, khổ đau vẫn còn./.
Lời
khai thị Đức Đạt Lai Lạt Ma.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét