BẢY ĐỨC HẠNH CỦA NGƯỜI TU
1. Hạnh thứ nhất:
"Thích giản dị, không thích sống ruờm rà, cầu kỳ. Đó là một lối sống đơn
giản, không hao tốn tiền bạc, không ruờm rà, ít muốn biết đủ. Đức hạnh rất phù
hợp với người tu sĩ Phật giáo.
2. Hạnh thứ hai: “Ưa
thích yên lặng, không thích nói nhiều”. Đó là một lối sống trầm lặng, sống độc
cư, sống một mình. Đức hạnh này rất phù hợp với con đường tu tập giải thoát của
Phật giáo.
3. Hạnh thứ ba: “Ít ngủ
nghỉ, không ham ngủ”. Đó là lối sống của người thông minh, sáng suốt, minh mẫn,
tỉnh giác. Những người có lối sống như vậy là lối sống của người tu sĩ Phật
giáo.
4. Hạnh thứ tư: “Không
kết bè, kết bạn tụ tập nói những điều vô ích”. Đó là lối sống độc cư phòng hộ
sáu căn, lối sống của những bậc chân tu, của những người thoát tục, của những
người xuất thế gian.
5. Hạnh thứ năm: “Không
tự khoe khoang trong khi mình thiếu đức”. Đó là lối sống khiêm tốn của những
bậc Hiền Thánh, người thế gian không thể làm được. Người thế gian hễ làm được
những gì thì khoe khoang không hết lời.
6. Hạnh thứ sáu: “Không
kết bạn với những người xấu ác”. Người xưa thường nói: “Chọn bạn mà chơi”. Đúng
vậy, gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Chơi với những người bạn xấu ác thì sẽ
ảnh hưởng xấu và tai tiếng xấu. Đây là một đức hạnh rất cần thiết cho sự giao
tiếp với mọi người, trong cuộc sống chung đụng trong gia đình và xã hội.
7. Hạnh thứ bảy: “Thích ở
một mình nơi rừng núi thanh vắng”. Đây là đức hạnh của những bậc tu hành chân
chính sống nơi rừng núi thanh vắng. Bởi tu hành nơi rừng núi thanh vắng thì mới
xả tâm ly dục ly ác pháp trọn vẹn.
Nguồn
sưu tầm.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét