CÁI MÌNH MUỐN, CÁI
MÌNH KHÔNG THÍCH
Hành
trình đau khổ trong cái mình muốn:
- Muốn mà không được
là khổ. - Đi tìm cái mình muốn là khổ. - Tìm không được là khổ. - Tìm được rồi
phải ra sức giữ gìn bảo quản. - Giữ không được là khổ. - Có được rồi, giữ được
rồi, nhưng không còn thích nó nữa cũng là khổ.
Hai trường hợp không
thích:
- Không thích nữa là
giải thoát. Không thích vì hiểu nó là gì, mình trưởng thành trong đạo nghiệp,
đó là con đường an lạc, con đường giải thoát. Lòng mình đã buông bỏ, ai cần thì
mình cho, ai không cần thì mình liệng.
- Không thích nữa là
tù đày: Không thích vì mình đã chuyển qua thích cái khác mà nó vẫn còn sừng
sững ở đó, nó trở thành cái của nợ. Lỡ mua một đống mà bỏ đi thì tiếc, giữ
không xong, bán không ai mua. Xưa thương lắm, yêu lắm. Lỡ cưới rồi thì li dị
không xong vì đã con đàn cháu đống, sợ phải kiện tụng tranh chấp tài sản khi ra
tòa, sợ xấu mặt họ tộc, thế là ráng gồng để sống. Chuyện đó nản lắm. Ngày xưa
mất ngủ vì không lấy được nhau, bây giờ mất ngủ vì không bỏ được nhau. Đồ đạc
cũng vậy, có những cái ngày xưa mình ao ước biết chừng nào mà bây giờ muốn bỏ
không được. Chỉ riêng cái ngọt - cái mình thích - thôi mà đã mỏi mệt rồi. Khi không
còn muốn nữa mà không biết giải quyết như thế nào.
Sư Giác Nguyên Toại
Khanh.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét