NGUY CƠ CỦA
SỰ TIẾN BỘ KHOA HỌC, KỸ THUẬT
(Vạn Phật Thành ngày 25 tháng 3 năm 1983)
Nhân loại
ai ai cũng "hướng ngoại truy cầu." Vì cầu ở ngoài tâm cho nên càng cầu
thì càng xa gốc, không sao tới được đích; mà càng không tới được đích thì càng
muốn truy cầu thêm. Ðó gọi là "bỏ gốc theo ngọn, bỏ gần theo xa."
Các vị cho
điện não (computer), Tivi, điện thoại, tủ lạnh, v.v... là hay, là đẹp, kỳ thật
chúng tượng trưng cho vật bên ngoài đã làm con người mê muội, ham chấp trước,
không giác ngộ. Nhưng nếu mình thật sự thông suốt mọi sự thì những thứ đó có thể
giúp mình giác ngộ. Lục căn (tai, mắt, mũi, lưỡi, thân, ý) là sáu tên cướp (Lục
tặc) làm cho con người đọa lạc, nhưng nếu biết cách dùng chúng thì có thể tu
hành thành Ðạo Vô Thượng Bồ Ðề, thành Phật!
Tuy ở bên
ngoài có điện não xuất hiện, song trong tự tánh của mình cũng đầy đủ những thứ
vi diệu bất khả tư nghì như vậy. Xưa nay mình vốn không cần thiết phải hướng
ngoại truy cầu. Song, bởi vì cái bảo bối kỳ diệu khó diễn bày gọi là "thường
trụ chân tâm, tánh tịnh minh thể" của chúng ta bị Ngũ ấm che khuất, cho
nên bảo bối đó không thể xuất hiện được. Rồi thì do vô minh nên mình lại bỏ gốc
chạy theo ngọn, bỏ cái gần chạy theo cái xa, mà không biết quay đầu nhìn lại tự
tâm mình.
Có điện
não bên ngoài là do có điện não trong tự tánh của mình. Ðiện não đó gọi là Thần
não, cũng có thể gọi là Thánh não, Phật não, hay Ðại Trí Huệ. Hiện tại các khoa
học gia tuy phát minh được đủ thứ tân kỳ, song chúng đều là những thứ ở bên
ngoài tự tâm, càng cầu càng tìm chúng thì lại càng xa gốc. Các khoa học gia chỉ
hiểu những thứ hời hợt bề ngoài mà thôi; tuy có vẻ như đạt được chỗ sở đắc, kỳ
thật, họ đánh mất đi bản hữu trí huệ của họ, cho nên gọi là "bỏ gốc, theo
ngọn."
Người tu Ðạo
thì phải "bỏ ngọn, theo gốc," phải làm sao để Phật tánh bản hữu của
mình được viên mãn, phải làm thế nào để phản bổn hoàn nguyên, để khôi phục lại
bản hữu trí huệ, tức là Ðại Viên Cảnh Trí, Bình Ðẳng Tánh Trí, Diệu Quán Sát
Trí, Thành Sở Tác Trí. Nếu đem điện não so sánh với bốn Trí này thì điện não bất
quá chỉ bằng một phần trong hàng trăm ngàn vạn ức phần của bốn Trí kia. Nhiều
người lấy đồng thau mà cho là vàng thiệt, thật đáng thương xót!
Lời khai
thị HT Tuyên Hóa. Vạn Phật Thành
Phần
bình: Khoa học tân tiến,
phát minh ra máy móc điện đài đem lại tiện nghi cho cuộc sống con người, nhưng
chỉ đáp ứng nhu cầu ăn, mặc, ở, đi lại v.v.. đó là những nhu cầu ở ngoài thân. Nhưng khoa học
không thể đáp ứng nhu cầu bên trong tâm lý con người, không giải quyết con người,
bớt tham, bớt sân, bớt si. Trái lại khoa học càng tân tiến, càng phát triển, càng khiến con người càng tham lam hơn, càng
sân giận hơn, càng mê muội hơn, càng đau khổ hơn, mất hạnh phúc hơn, thù hận
hơn, khí hậu, môi trường càng ô nhiễm hơn.v.v…
Chỉ có lời
Phật dạy con người mới bớt tham, bớt sân, bớt si. Và chiến tranh có khả năng chấm
dứt không bùng phát, môi trường khí hậu trong lành hơn, xã hội ổn định hơn. Mọi
người đoàn kết hơn không thù hận, không gây gổ oán thù v.v.. con người biết tri
túc. Đơn cử, chứng minh cuộc sống vô cầu vô tham, thiểu dục tri túc, như các
nhà sư tu hạnh đầu đà như Sư Minh Tuệ, không dùng máy móc điện đài, không nhà,
không cửa vẫn an nhiên tự tại.
Người ta
nói sư Minh Tuệ, không làm gì chỉ đi xin ăn không làm lợi gì cho mọi người.
Nhưng kỳ thật sư Minh Tuệ không làm, nhưng cái không làm đó, lại làm nhiều hơn
người ta tưởng. Sự tu tập của Sư Minh Tuệ
đã thức tỉnh nhiều người phải quay đầu lại với chính mình, bớt tham, bớt sân, bớt
thị phi v.v.. và đã tạo nhiều công ăn việc làm, nào từ thiện, buôn bán, xe cộ,
thời trang, khách sạn v.v. Vì thế
Tài sản bên trong bao giờ cũng quan trọng giá trị hơn Tài sản vật chất
bên ngoài./.
Nguồn
sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét