NỖI KHỔ LỚN NHẤT ĐỜI NGƯỜI LÀ SO SÁNH
Nỗi khổ cửa đời người không phải
vì thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu chỗ ở mà khổ, mà là khổ lớn nhất của đời người là
sự so sánh. Sống một cuộc đời bình an là được, xe hai bánh, bốn bánh có đi là
được, tiền ít tiền nhiều không quan trọng, đủ ăn là được.
Ở đời hơn nhau ở chỗ tâm của ai
bình an là được. chứ giàu nghèo chẳng qua là sự so sánh về vật chất. Ngoài vật
chất ra còn có giá trị hơn mà con người hướng đến. Tuy nhiên nổi khổ lớn nhất của
con người là sự so sánh, khi ta biến đời mình thành một bàn cân để đối chiếu với
thiên hạ, thì chúng ta tự tước đi cái quyền hạnh phúc với những gì mình đang
có. Vì nó khiến ta mù quán trước thực tại khi mình nhìn vào người khác, khi con
mắt của ta không còn nhìn thấy phước của mình chung quanh. Một người có gia
đình êm ấm, nhưng cảm thấy khổ, vì bạn bè mình có xe sang nhà rộng, thì lúc đó
hạnh phúc sẽ bị lu mờ. Bởi vì cái ham muốn vay mượn, cho nên thế gian này có
người giàu hơn, đẹp hơn, tài giỏi hơn ta. Ở một khía cạnh nào đó, nếu ta lấy sự
hơn thua để làm thước đo giá trị, thì chúng ta sẽ rơi vào cái bẫy. Hơn sinh ra
kiêu ngạo, thua sinh ra đố kỵ, tự ty và đau khổ, cho nên ta mắc sai lầm, khi ta
lấy điểm yếu của mình để so sánh với điểm mạnh của người khác. Ta lấy sự nỗ lực
của mình so với cái vinh quang rực rở của người khác, mà chúng ta quên mình rằng,
mỗi người sẽ có bài học cuộc đời hoàn toàn khác nhau. Cái dại nhất là mình lấy
cái của mình đi so sánh với người khác, mà chỉ so sánh mình hôm nay với ngày
hôm qua mà thôi. Nếu được như thế thì có bình an và hạnh phúc./.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét