PHẢI CHĂNG
MỘT NGƯỜI NHẬN LÃNH
MỘT PHẦN
NÀO ĐÓ CỦA TẤT CẢ NGHIỆP
Người Đó
Đã Tạo Ra? Trong quy luật Nghiệp đã chỉ rõ rằng: chúng ta gặt thứ chúng ta gieo
trồng, hay là chúng ta gieo nhân nào thì gặt quả nấy, thì vẫn có một mảng vấn đề
khác về Nghiệp, cũng rất là quan trọng, đó là: Nghiệp Quả có thể được sửa đổi
hay cải tạo. Điều này có nghĩa là quy luật về Nghiệp và Quả không phải hoạt động
cứng nhắc như một cỗ máy, mà cho phép sửa đổi, chỉnh sửa hay cải tạo trong khi
tạo quả. Đây là một khía cạnh hay phạm trù “năng động” của Nghiệp mà Đức Phật
đã giảng dạy trong Tăng Chi Bộ Kinh (Anguttarra I, 249) như sau: “Nếu có ai nói
rằng một người phải nhận lãnh tất cả những gì do những nghiệp của người đó tạo
ra, thì trong trường hợp này không có đời sống tâm linh và cũng không có cơ hội
nào dập tắt hay trừ diệt hết đau buồn (phiền não)”. “Nhưng nếu có ai nói rằng
những gì một người nhận lãnh là tương xứng với những nghiệp người đó tạo ra,
thì trong trường hợp đó có đời sống tâm linh và có được cơ hội để trừ diệt hết
đau buồn (phiền não)”. Với những lời dạy này, Đức Phật muốn nói với chúng ta rằng,
Nghiệp không phải là ‘Số Phận’ hay ‘Định Mệnh’ đã an bài. Nhưng cũng không phải
nghĩa là một người chỉ phải nhận lãnh một phần nào đó của tất cả nghiệp mà người
đó đã tạo ra. Chúng ta có thể giải thích điều này bằng hình ảnh trái bi-da, hướng
của trái bi có thể được thay đổi hoặc thậm chí bị dừng lại, nếu một trái bi
khác được đánh đến để tác động vào nó theo một gốc hay lực thích hợp nào đó,
theo ý của người chơi. Cũng như bất kỳ sự kiện vật lý nào, tiến trình tâm kết
thành những hành động tạo nghiệp không phải tồn tại một cách đơn độc.
Vì thế
công năng tạo nghiệp quả của một nghiệp không phải chỉ phụ thuộc vào tiềm năng
của những nghiệp khác. Chúng ta có thể tưởng tượng để thấy rằng, một Nghiệp
riêng biệt nào đó, dù là thiện hay bất thiện, đôi lúc có thể được gia trọng hay
được tăng mạnh hơn bởi Nghiệp Hỗ Trợ hoặc có thể bị giảm thuyên hay bị làm yếu
đi bởi Nghiệp Cản Trở hay thậm chí bị tiêu diệt hay xóa sổ bởi Nghiệp Tiêu Diệt.
Tiến trình tạo ra nghiệp quả cũng có thể bị chậm lại nếu không đủ duyên hay những
điều kiện để quả chín muồi, và sự chậm trễ này có thể lại tạo cơ hội cho các
Nghiệp Cản Trở hay Nghiệp Tiêu Diệt hoạt động can thiệp vào nữa.
Bên cạnh
những điều kiện bên ngoài hay ngoại duyên, thì bản chất tâm linh của tâm, là
nơi khởi sinh các Hành hay hành động tạo nghiệp, có thể cũng tác động vào quá
trình xảy ra nghiệp quả. Người có nhiều đạo đức hoặc những phẩm chất tâm linh tốt
thì một ‘tội lỗi’ gây ra có thể sẽ không dẫn đến nghiệp quả nặng, nhưng đối với
những ngươi thiếu phẩm chất đạo đức và phẩm chất tâm linh, thì thường một ‘tội
lỗi’ có thể tạo nhanh thành nghiệp quả nặng cho người ấy, vì người này không có
được những đức hạnh và tâm thiện để bảo vệ mình khỏi nghiệp dữ. Đức Phật đã
dùng ví dụ so sánh của nước trong ly nước khi pha vào một nắm muối với vị của
nước sông Hằng khi pha vào một nắm muối như vậy. Vì vậy, mặc dù tướng cướp sát
nhân Angulimala trước kia đã giết quá nhiều người trước khi ông gặp Phật, và những
nghiệp ác của ông đã gây ra chắc chắn sẽ dẫn ông vào những cõi xấu, địa ngục…trong
nhiều kiếp sau này. Nhưng ông đã quay đầu lại và tu sửa và cuối cùng đã chứng
ngộ A-la-hán và ông không còn tái sinh, đóng hết các cửa nghiệp báo và đau khổ
sau này, mặc dù trong khi quay đầu lại, ông đã phải trả giá một cách thảm khốc
cho nghiệp nặng trong quá khứ của mình ngay khi còn sống. Điều này có nghĩa là,
sự quay đầu tu hành theo đời sống đạo hạnh của ông và chấp nhận chịu đựng mọi
quả báo tàn khốc, đã tái tạo nhiều giá trị đạo đức và phẩm chất tâm linh lớn
(như nước sông Hằng) thì có thể làm nghiệp nặng của mình được thuyên giảm và
tiêu trừ.
Vấn đề
duyên nghiệp chằng chịt và phức hợp đễ dẫn đến nghiệp quả, cho nên Phật đã từng
nói rằng Nghiệp duyên và nghiệp quả là một trong 4 lĩnh vực hay đề tài “không
thể nghĩ bàn”, nó vượt qua những tư duy của con người và không nên phỏng đoán về
một tiến trình nghiệp quả, vì ngay cả nghiệp quả đời này lại do nhân của một
nghiệp rất xa trong hàng trăm, hàng ngàn kiếp trước mà để nhìn thấy được nó là
điều “không thể nghĩ bàn”. Nhưng mặc dù nghiệp vượt qua tầm hiểu biết thông thường
của thế gian, nhưng một thông điệp quan trọng nhất mà Đức Phật đã muốn nhắn gửi
cho chúng ta là: Sự thật là Nghiệp Quả có thể sửa đổi, uốn nắn được, điều đó giải
phóng con người khỏi suy nghĩ hay ám ảnh về một số phận đã an bài hay chủ nghĩa
định mệnh; và vì thế mở ra một con đường rộng mở để một người có thể nỗ lực tu
tập để chuyển hướng nghiệp hay sửa nghiệp theo hướng tốt lành hơn.
Mọi người
đều có một số ‘ý chí tự do, chủ quan’ để tạo khuôn mẫu, lối sống cho cuộc đời của
mình để trở thành một người đạo hạnh, nếu thật sự người đó quay đầu và nỗ lực.
Tuy nhiên, trong thế gian này, bao gồm cả chính bản thân một người, thì tùy thuộc
vào rất nhiều điều kiện mà ta gọi là “Duyên”, và nếu không đủ những điều kiện cần
thiết hay thiếu “duyên”, thì cũng không làm được gì. (Vậy thì sao?, nhiều tu sĩ
đã nỗ lực hết mình cả cuộc đời mình để mong chuyển nghiệp, giác ngộ, nhưng dường
như điều đó đã xảy ra rất ít.
Nhưng một
người Phật tử chân chính khi đã nắm rõ quy luật Nghiệp, thì vẫn tiếp tục kiên
trì. Một lúc nào đó trong kiếp này, hay kiếp này chỉ là duyên nhỏ để tạo duyên
lớn ở kiếp sau, và một ngày nào đó đủ các “Duyên” lành, nghiệp sẽ được chuyển đổi.
Nên là Phật tử chân chính, thì vẫn tinh tấn và kiên trì tu tập – ND)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét