MỘT ĐÓA LÒNG AN
Người ơi… khép bớt âu lo
Mở thêm một khoảng hư vô
trong lòng
Sáng ra mây cũng thong
dong
Cớ chi ta mãi trói vòng
ưu phiền?
Thở vào… nghe đất gọi
tên
Thở ra… mỏi mệt trôi miền
gió sương
Một niệm lặng – vạn con
đường
Bỗng dưng quy tụ… yêu
thương trở về.
Đời kia, được mấy câu thề
Hơn thua cũng hóa não nề
mà thôi
Ngồi yên một chút… nhìn
trời
Mây đi không hỏi – ta thời
hỏi chi?
Người ơi… có lúc mê si
Vì quên mất thể nhiệm mầu
nơi ta
Tìm đâu cho mỏi sơn hà
Trong khi hạnh phúc ở
nhà… bấy lâu.
Buông tay… thì gió qua cầu
Giữ chi một mối u sầu
trăm năm
Một lần lòng thật lặng
thầm
Nghe trong hơi thở… âm
thầm nở hoa.
Thương sao cõi mộng Ta
Bà
Người đi va vấp… cũng là
người đau
Hiểu rồi – chẳng giận ai
đâu
Vì ta và họ… chung màu
vô minh.
Khi lòng thôi muốn phân
minh
Phải – hơn – được – mất…
tự sinh gió ngàn
Một hôm tỉnh giấc mơ tàn
Thấy mình là sóng… lại
tan về nguồn.
Giữa đời bão nổi mưa
tuôn
Chỉ cần giữ một con đường:
quay lui
Quay về tĩnh tại trong
người
Là sen đã nở… giữa đời
phong ba.
Người ơi… đừng kiếm tìm
xa
Một niệm tỉnh thức –
chính là thiên thu
Mở lòng… trời đất nhiệm
mầu
Một đóa lòng an… nở suốt
nghìn sau.
T.mantu – nguồn sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét