PHẬT THÀNH
ĐẠO
Đêm lặng gió, trăng ngần soi đất tĩnh
Cội Bồ đề rễ bám tận tâm sâu
Một hơi thở, lặng yên muôn kiếp mộng
Vỡ vô minh, sáng rỡ nhiệm mầu.
Không phải phép sinh ra từ trời đất
Chẳng thần linh ban tặng hào quang
Chỉ thấy rõ: khổ đau do chấp ngã
Buông một lần, biển khổ liền tan.
Ma không ở ngoài thân đe dọa
Ma chính là tham, sợ,
hận, si
Chiến thắng ấy không cần gươm giáo
Chỉ cần nhìn – và dám quay đi.
Phật thành đạo, không xa trần thế
Giữa nhân gian, dưới gốc cây già
Ngài ngộ được con đường tỉnh thức
Để muôn người tự thắp đèn qua.
Thành đạo ấy không riêng của Phật
Là lời mời cho khắp nhân sinh:
Ai thấy rõ tâm mình trong sáng
Ngay giây này, Phật đã nguyên trinh.
(TTN - PL 2569)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét