NGÀY MAI AI CÓ BIẾT CÒN ...NHAU
Khi hơn, khi thiệt… rồi cũng qua
Gió về trả nắng cho hiên
nhà
Tay buông một chút, lòng
thêm rộng
Được mất trên đời nhẹ tựa
hoa.
Người đi, người ở… mấy
khi lâu
Bước chậm mà nghe gió
nhiệm mầu
Giữa cơn bận rộn đời
chen chúc
Giữ được bình yên đã đủ
giàu.
Cuối ngõ chiều rơi màu rất
khẽ
Tiếng cười ai đó tựa thơ
non
Chợt hay hạnh phúc không
xa lạ
Chỉ tại lòng ta quá héo
hon.
Thôi thì, sống lại như lần
đầu
Nhìn đời chưa vội tính
hơn sâu
Thương người khi còn
chung hơi thở
Ngày mai… ai biết có còn
nhau.
T.mantu – nguồn sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét