VÔ ƠN BỘI NGHĨA
Con cò lặn lội bờ sông
Cò ơi! Sao lại quên công mẹ già
Hỏi rằng ai đẻ cò ra?
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi
Nhớ khi đi ngược về xuôi
Mẹ đi bắt tép mẹ nuôi được cò
Những ngày mưa lũ gió to
Mẹ đi bắt tép, nuôi cò, cò quên
Vợ con cò bỏ một bên
Công cha nghĩa mẹ cò quên mất rồi
Cò ơi ! cò bạc như vôi
Công cha nghĩa mẹ như đồi núi cao
Cò ơi, cò nghĩ thế nào?
Mẹ đi bắt tép thụt lùi hố sâu
Nuôi cò, cò lớn bằng đầu
Nhớ khi còn bé bú bầu sữa ngon
Nhớ khi cò bé cỏn con
Bây giờ cò lớn, cò còn nhớ không
Nhờ đâu đủ cánh đủ lông
Mà cò đã vội quên công mẹ già
Hỏi rằng ai đẻ cò ra
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi./.
Sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét