QUÁN NIỆM VÔ THƯỜNG
…Khôn ngoan chẳng lại với
trời
So đo toan tính một đời
rồi sao?
Hậu phúc mới biết thế
nào
Của người đức độ trời
cao tỏ tường.
Nên thôi sống cứ hiền lương
Gieo thiện tích phước đoạn đường thảnh thơi
Tham lam được mấy người ơi
Của
thiên trả địa rồi đời trắng tay.
Hơn thua mãi khổ thân
này
Nhường nhịn nhau chút có
ngay an lành
Đời người qua vội rất
nhanh
Hôm nay cười đó…mai
thành hư vô.
ps. Hào Nguyễn. – sưu
tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét