Đừng mải miết đi tìm:
"Ta là ai?"
Câu hỏi ấy chỉ làm dày
thêm bóng tối
Hãy lột vỏ hư danh, gỡ
rèm sương khói
Hỏi: "Cái gì...
không phải là ta?". Nhìn đi bạn!
Ta
là hơi thở, hay chỉ là kẻ mượn không khí của trời cao?
Phổi hít vào một ngụm
gió xôn xao
Lại nợ nần trả về cho vạn
vật.
Hơi thở kia vốn chẳng hề
thành thật
Nó đến đi như khách trọ
bên đường.
Ta là cây, hay cây là
ta?
Cây hít vào những u uẩn,
phong ba
Để trả lại cho ta làn nhựa
sống.
Trong phổi ta là cánh rừng
lồng lộng
Trong mạch cây là dòng
máu đỏ con người.
Nếu cây ngừng thở, ta liệu
có tươi cười?
Hay ta chính là cây,
đang đứng giữa mù khơi?
Ta là đất, mượn hình hài
làm quán trọ
Ta là nước, mượn trăm
sông làm máu đỏ
Ta là lửa, mượn mặt trời
sưởi tâm can.
Trả hết đất, nước, gió,
lửa...
Ta còn lại gì giữa vũ trụ
thênh thang? À ra thế!
Khi chẳng còn gì để gọi
là "Của Ta"
Thì "Ta" bỗng
hóa thành... Tất Cả.
Ta không là giọt nước
đơn côi rơi trên kẽ lá
Ta chính là cả Đại
Dương!
Ta không là kẻ hành khất
đi tìm mình trong gương
Ta là tấm gương soi bóng
cả cõi đời hư ảo.
Khi biết hỏi "Cái
gì không phải ta?"
Là khi cái Tôi chết
đi... để Sự Sống bắt đầu.
(Thích Tâm Nguyên)- Nguồn
sưu tầm.
{]{
Đừng mải miết đi tìm:
"Ta là ai?"
Câu hỏi ấy chỉ làm dày
thêm bóng tối
Hãy lột vỏ hư danh, gỡ
rèm sương khói
Hỏi: "Cái gì...
không phải là ta?". Nhìn đi bạn!
Ta
là hơi thở, hay chỉ là kẻ mượn không khí của trời cao?
Phổi hít vào một ngụm
gió xôn xao
Lại nợ nần trả về cho vạn
vật.
Hơi thở kia vốn chẳng hề
thành thật
Nó đến đi như khách trọ
bên đường.
Ta là cây, hay cây là
ta?
Cây hít vào những u uẩn,
phong ba
Để trả lại cho ta làn nhựa
sống.
Trong phổi ta là cánh rừng
lồng lộng
Trong mạch cây là dòng
máu đỏ con người.
Nếu cây ngừng thở, ta liệu
có tươi cười?
Hay ta chính là cây,
đang đứng giữa mù khơi?
Ta là đất, mượn hình hài
làm quán trọ
Ta là nước, mượn trăm
sông làm máu đỏ
Ta là lửa, mượn mặt trời
sưởi tâm can.
Trả hết đất, nước, gió,
lửa...
Ta còn lại gì giữa vũ trụ
thênh thang? À ra thế!
Khi chẳng còn gì để gọi
là "Của Ta"
Thì "Ta" bỗng
hóa thành... Tất Cả.
Ta không là giọt nước
đơn côi rơi trên kẽ lá
Ta chính là cả Đại
Dương!
Ta không là kẻ hành khất
đi tìm mình trong gương
Ta là tấm gương soi bóng
cả cõi đời hư ảo.
Khi biết hỏi "Cái
gì không phải ta?"
Là khi cái Tôi chết
đi... để Sự Sống bắt đầu.
(Thích Tâm Nguyên)- Nguồn
sưu tầm.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét