HAI HẠNG NGƯỜI RA ĐI
NHẸ NHÀNG
Trên đời này có hai
hạng người ra đi nhẹ nhàng:
1. Không nghĩ gì về
mình hết. Chỉ nghĩ về người khác, họ ra đi không tiếc nuối, không sợ hãi.
2. Không còn thích gì
nữa hết. Bản thân tôi là người nhút nhát và là người tu Phật, không bao giờ tôi
có ý tự sát. Tuy nhiên trong đời của tôi, có những giây phút tôi không dám tự
sát nhưng nếu cái chết đến với tôi lúc đó cũng không đáng sợ, vì lúc đó thực sự
tôi muốn buông hết mọi thứ, tôi đã từng trải qua những giây phút như vậy. Tôi
không ngờ chính những giây phút đó về sau này trở thành vốn sống, kinh nghiệm
vô cùng quí giá cho tôi.
Thì ra không phải ai
cũng sợ chết, vì khi trong lòng mình không còn gì để nắm níu nữa thì cái chết
không còn đáng sợ. Vì vậy, thay vì chết bằng sự nắm níu, sự sợ hãi tiếc nuối thì
hãy ra đi bằng sự chán nản. Muốn làm được điều đó phải tu tập, phải tu tập để
lúc nào đó thấy rằng thân này là gánh nặng. Nội dung bài kinh này:
- Phải nói năng theo
tinh thần chánh pháp, và để làm vậy thì phải có chánh pháp trong lòng.
- Phải tu tập thiền
Quán để nhận diện bản chất thực sự của đời sống là gì. Đủ duyên thành thánh, mà
không đủ duyên thì cũng được sống an lạc (hiện tại lạc trú).
- Tu Quán có hai lợi
ích, đủ duyên thì thành thánh mà thiếu duyên (Ba-la-mật đời trước) thì tối
thiểu cũng an lạc đời này và ra đi nhẹ nhàng.
- Tu thiền Chỉ
samatha cũng có nhiều lợi ích, đủ duyên thì chứng đắc thiền định thần thông,
chết rồi được sanh về cõi Phạm thiên. Nếu thiếu duyên không đắc được gì thì
cũng lấy đó làm nền tảng cho thiền Quán (Vipassana). Cả hai pháp môn này đều có
chung lợi ích là tối thiểu cũng gieo duyên cho đời sau.
Người Việt có câu:
Chiều nay không xong thì sáng mai xong sớm. Cứ làm hết sức mình đi, nếu kiếp
này không được thì kiếp sau cũng lẹ hơn. Các vị pháp sư, giảng sư, luận sư của
Miến Điện mà tôi từng tiếp xúc, có những vị rất trẻ nhưng những gì trong đầu họ
rất đáng để mang thân người. Có vị chỉ 32 tuổi (nhìn vẻ mặt như 22 tuổi) mà dạy
cho mấy trăm người. Tôi nghĩ nếu kiếp trước họ không học thì làm sao kiếp này
họ có thể dạy được, khuôn mặt lại quá trẻ, quá an lạc.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét