NĂNG LỰC CỦA
CẦU NGUYỆN!
Trong sách
Giải thoát trong lòng tay và Bảy điểm luyện tâm, điểm thứ tư “Một pháp thực
hành suốt đời” dạy về năm năng lực cần áp dụng xuyên suốt cuộc đời: gieo trồng
hạt giống tích cực, xây dựng thói quen tốt, nuôi dưỡng động lực mạnh mẽ vì
chúng sinh, thực hành đối trị phiền não, và 𝗻𝗮̆𝗻𝗴 𝗹𝘂̛̣𝗰 𝗰𝗮̂̀𝘂 𝗻𝗴𝘂𝘆𝗲̣̂𝗻.
Năm năng lực
này chính là chỉ dẫn hoàn chỉnh để áp dụng cho cuộc đời hiện tại, và cũng chính
là năm năng lực cần luyện tập để chuẩn bị cho sự chuyển di tâm thức sang một
tái sinh mới. Trong đó, năng lực cầu nguyện giữ vai trò không thể thiếu để xây
dựng kho công đức, thanh lọc chướng ngại, làm thuần thục dòng tâm thức để từ đó
tạo điều kiện cho thực chứng phát sinh. Như sách dạy: “Nếu có can đảm tích lũy
công đức, tịnh hóa ác nghiệp, cầu nguyện chư Phật và chư Đạo sư, thì có ngày sẽ
phát triển được những thực chứng tưởng không bao giờ có được dù tu cả trăm
năm.”
Chướng ngại
không chỉ đến từ hoàn cảnh bên ngoài, mà chủ yếu xuất phát từ nghiệp lực và phiền
não bên trong: vô minh, ngã chấp, và các thói quen bất thiện. Khi chướng ngại
chưa được chuyển hóa thì tâm không an định, công phu tu tập không thấm, trí tuệ
khó phát sinh. Vì vậy, cầu nguyện không phải là mong cầu một thế lực nào đó
“xóa nghiệp” thay mình, mà là phương tiện để đánh thức tâm khiêm hạ, nhận diện
chướng ngại, và phát nguyện chuyển hóa nguyên nhân gốc rễ của chướng ngại ấy. Cần
thanh lọc chướng ngại mới có thể tạo nền tảng cho mọi pháp thực hành cao hơn.
Có những
người xem nhẹ bước cầu nguyện vì nghĩ pháp hành này chỉ dành cho những người sơ
cơ, hoặc cho rằng đó chỉ là nghi thức dẫn nhập, không cần thiết cho pháp tu
chính yếu. Điều này tiềm ẩn nhiều rủi ro bởi trí tuệ chưa đủ sẽ dễ dẫn đến hiểu
sai, nghiệp cũ chưa được tịnh hóa có thể bật ngược, và các pháp thực hành cao
hơn sẽ khó có nền tảng để trụ vững. Như Tổ Tsongkhapa đã dạy: “Không tiêu trừ
chướng ngại và không tích lũy tư lương, thì dù thiền sâu cũng không sinh trí tuệ.”
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét