CÓ PHƯỚC ĐỪNG
HƯỞNG HẾT.
Người xưa
dạy: “Có phước đừng hưởng hết”. Vì sao cổ nhân dạy như thế? Bởi vì, nếu như
chúng ta hưởng hết phước thì tất nhiên họa sẽ ập đến; cho nên Cổ nhân cũng dạy:
“Phước là phải do tu mà có, phước thì nên tích không nên tán. Phước không tích
thêm mà cứ lạm hưởng thì rồi cũng hết. Khi đó phước trở thành họa”. Vì thế
trong dân gian ông cha ta thường nói: “Phước bất tận thâu, lộc bất tận hưởng”.
Nghĩa là khi chúng ta được phước, được lộc đừng bao giờ hưởng hết một mình mà
nên chia sẻ đến những người khó khăn và phải biết tích phước, chính là sống tiết
kiệm.
Gần hai
năm qua (2020- 2021), khi cả thế giới phải nếm trải cuộc sống đầy khó khăn vì dịch
bệnh Covid-19 kinh hoàng chưa từng có. Chính vì trải qua các trận dịch đã làm
cho nhiều người thay đổi suy nghĩ, cách sống. Có người trước giờ vô tư tiêu xài
thoải mái, nhưng nay bị cảnh dịch giã nên đã biết cân nhắc vấn đề chi tiêu trước
sau, không dám vung tay xả láng như trước đây. Nặng nhất là khi đợt dịch thứ tư
bùng phát, phần đông các tỉnh thành thực hiện chỉ thị 16 suốt mấy tháng dài. Đặc
biệt là ở Thành phố Hồ Chí Minh - nơi đầu tàu kinh tế của cả nước bị nhiễm đông
nhất, số người chết vì Covid-19 cũng rất nhiều, khiến cho nhiều người đau đớn
tuyệt vọng. Bởi vì xưa nay, họ chưa bao giờ nghĩ tới tình cảnh vô thường này; vừa
chứng kiến cảnh người thân mất vừa phải nghỉ làm việc một thời gian dài để
không ra khỏi nhà, tránh dịch bệnh lây lan.
Trong thời
gian này, nếu có người nào trước đây biết tu dưỡng tích phúc đức, lại còn biết
sống tiết kiệm thường ngày chi tiêu dành dụm, nên khi xảy ra đại dịch họ có tiền
để trang trải cho cuộc sống gia đình mình; lại còn tham gia đóng góp cho xã hội
cùng nhau chống dịch.
Thế nhưng,
cũng có rất nhiều người vô tư làm ra đồng nào xài hết đồng ấy, không dành dụm
tích lũy. Đặc biệt là các bạn trẻ, nghĩ mình mạnh khỏe có công việc ổn định,
làm ra tiền nên họ ăn xài xả láng, không nghĩ tới ngày mai; cho nên khi lâm vào
tình cảnh này, cuộc sống họ đảo lộn bị thiếu trước hụt sau. Có người cầm cự bằng
mì gói, chờ hàng cứu trợ đem đến, nên tinh thần họ rơi vào bi quan bế tắc. Thật
đúng như ông cha ta nói: “Đời người lên voi xuống chó mấy hồi”.
Trải nghiệm
từ các đợt dịch này, làm cho tôi nhớ lại những năm mới vô chùa tu, thời còn
hành điệu. Lúc ấy, thời bao cấp kinh tế còn khó khăn, hầu như các chùa đều làm
kinh tế tự túc. Điều hạnh phúc nhất là tôi được quý Sư dạy đem cháo gạo lức lên cúng dường quý Ôn mỗi
ngày ở chùa . Có lần tôi thấy xô nhựa đựng nước của Ôn bể nửa trên chỉ còn nửa dưới còn lại mà Ôn vẫn
dùng. Tôi mới bạch Ôn xin bỏ cái xô bể này để ngày mai con đem cái xô mới lên
Ôn dùng. Thế là tôi được Ôn dạy cho một bài học vô cùng sâu sắc: “Của đàn na
tín thí nặng lắm con ơi! Mình mà không chịu tu thì một giọt nước, một hạt gạo
cũng mắc nợ họ. Trong kinh, đức Phật dạy hạt gạo nặng như núi Tu Di. Do đó, các
con cố gắng tu học, không được lười biếng và xài phí phạm của đàn na tín thí
nghe chưa!”. Còn có Hòa thượng… mang đôi
dép cao su hơn hai mươi năm. Phật tử
cúng dường Ôn đồng tiền nào đều để dành mua cam, sữa, đạp xe xuống bệnh viện Đa
Khoa tỉnh … cho các bệnh nhân nghèo. ... Thật sự cuộc đời quý Ôn là một tấm
gương sáng ngời về đạo hạnh sự nghiệp hoằng dương Phật pháp. Các ngài luôn thể
hiện nếp sống của bậc chân tu, thiểu dục tri túc, giới đức tinh nghiêm, gắn liền
đời sống của mình với sự nghiệp giáo dục đào tạo Tăng tài đáng để cho hàng hậu
học chúng con noi theo. Mặc dù các Ngài đầy đủ phước đức như vậy nhưng luôn sống
trong cảnh tri túc thanh bần. Ngài Phổ Tuệ từng tâm sự: “Cuộc đời tôi trăm năm
xuất gia theo nghiệp tu hành, nuôi thân thể chủ yếu bằng nghề làm ruộng, chưa từng
dám lạm dụng một bát gạo, một đồng tiền của tín thí thập phương...”. Các bậc
Cao Tăng của chúng ta để lại cho hàng xuất gia và tại gia các bài học thật sâu
sắc vô cùng, đó là Phước Huệ song tu.
Vì thế,
chúng ta là đệ tử Phật nên ai cũng biết rõ phước là yếu tố rất quan trọng ảnh
hưởng đến cuộc đời mình. Chúng ta nghèo hay giàu, may mắn hay xui xẻo, bình an
hay bất an, bệnh tật hay mạnh khỏe, gặp nhiều thuận lợi hay khó khăn bất trắc
trong cuộc đời đều một phần do ảnh hưởng của phước.
Do đó, nếu
như trong cuộc sống thường ngày, chúng ta muốn mình và người thân gặp nhiều may
mắn, bình an, công việc thuận lợi thì hãy sống cuộc đời hy sinh, yêu thương và
giúp đỡ mọi người. Vì vậy, người xưa thường nói: “Tâm mình rộng lượng bao nhiêu
thì phước báu ngang bằng bấy nhiêu”. Con người sinh ra cõi này ai cũng có phước,
vấn đề quan trọng là họ có biết tu dưỡng, tin sâu nhân quả hay không? Do đó, có
những người hiểu rõ giáo lý nhân quả, nên họ vừa hưởng phước vừa tạo phước; bởi
vì cho dù của núi ngồi ăn không cũng hết.
Phước cũng
như thế, nếu chúng ta cứ hưởng mà không tạo thì lâu ngày phước hết thì nghiệp xấu
ập đến. Điều này, ngay trong cuộc sống hàng ngày chúng ta thấy rất rõ. Thế
nhưng phần đông hàng phàm phu chúng ta luôn bị tâm tham lôi kéo, nên không bao
giờ hài lòng với cái mình có. Khi họ có tiền triệu trong tay thì muốn phải có
tiền tỷ; trong khi cuộc sống của họ quá giàu sang ở nhà lầu, đi xe xịn, tiện
nghi vật dụng đều những thứ đắt tiền, nhưng không bao giờ họ dám cho ai đồng
nào. Những hạng người này gọi là ‘lòng tham vô đáy’. Chính vì vậy, Đức Phật thường
dạy các hàng đệ tử hãy nhìn lại mình.
Bởi vì
chúng ta có quán chiếu tâm mình để thấy mình được may mắn hơn bao nhiêu người
chẳng có gì, để biết vui sống, giảm bớt lòng tham, an lạc trong hiện tại, nên Đức
Phật dạy:
Tài sản vật
sở hữu
Tất cả
không đem theo
Khi nhắm mắt
lìa đời
Chỉ mang
nghiệp tốt xấu
Như bóng
không rời hình
Do vậy hãy
làm lành
Để dành
cho đời sau
Sống an
vui hạnh phúc.
VIÊN THẮNG
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét