DUYÊN
Trong kinh Phật dạy: Nếu không nợ nhau làm
sao gặp gỡ. Duyên đến nên quý, Duyên hết nên buông, hoa nở là hữu tình, hoa rơi
là vô ý. Người đến là duyên khởi, người
đi là Duyên tàn. Duyên sâu thì hợp, Duyên mỏng thì tan. Vạn pháp do Duyên, vạn
sự tùy Duyên. Rồi đến một ngày bạn sẽ nhận ra, người cần đến sẽ đến, người cần
đi rồi sẽ đi. Có những người từng đối xử rất tốt với bạn, nhưng lại không thể
đi cùng bạn một chặng đường dài lâu. Có một vài người rời xa bạn nhưng lại khiến
bạn trưởng thành nhanh hơn. Có một số người gặp gỡ ngắn ngủi, nhưng lại làm bạn
thay đổi mãi mãi. Có người chỉ có thể chạm vào tay bạn, nhưng cũng có những người có thể chạm vào tâm hồn của bạn. Kỳ thực khi
thời gian trôi qua, những hờn dỗi sai lầm, kể cả những lời hứa không thành, dường
như không còn quan trọng, như vậy nữa. Điều quan trọng là chúng ta đã từng gặp,
từng yêu, từng cười, từng khóc và biết rằng. À hóa ra cuộc đời là vậy.
Tình yêu của người khác mãi mãi chỉ là câu
chuyện, chỉ có trải nghiệm của bản thân mới là chân chính, dù thế nào đi chăng
nữa, thì đến cuối cùng cũng hy vọng rằng, bạn có thể đón nhận tất cả bằng một nụ
cười an nhiên./.
Nguồn
sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét