KIẾP SỐNG MONG MANH
Giữa cõi trần ai một kiếp người
Đến rồi lại mất, mấy ai vui
Danh – lợi – hơn thua như mây khói
Buồn thương – hỷ nộ thoáng qua thôi
Sáng còn hít thở, chiều xa vắng
Thân xác mong manh mấy bền lâu
Tiền tài gom đủ rồi tan hết
Chỉ nghiệp theo mình đến mai sau
Vô thường chẳng báo ngày hay tháng
Chẳng đợi giàu nghèo, kẻ sang – hèn
Một hơi thở dứt, đời khép lại
Mới hay buông xả quý hơn tiền
Nếu biết mai này thân trả về đất
Hãy sống hiền hơn với chính mình
Bớt oán, bớt tham, thêm tỉnh thức
Để lòng thanh thản giữa vô minh
T.mantu Nguồn sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét