PHƯỚC CHA LÀ TRỜI CAO, ĐỨC MẸ LÀ ĐẤT
DÀY
Có những điều
trong đời, chỉ khi đi qua đủ nắng mưa, bạn mới chợt hiểu: Không phải ai cũng có
một nơi để trở về nhưng ai có được cha mẹ, người đó đã là người giàu nhất thế
gian rồi.
Từ thuở lọt lòng, bạn đã đứng trong bóng râm của
hai con người không bao giờ đòi lại gì cho mình. Cha không nói nhiều, nhưng từng
bước chân ông là một lời nguyện thầm mong bạn bình an. Mẹ không than thở, nhưng
những lần bà thức trắng vì lo cho bạn chính là những trang Kinh lặng lẽ nhất mà
đời người có thể viết.
Người xưa
dạy: “Phước cha là trời cao, đức mẹ là đất dày." Bạn hiền lành không phải
do may mắn, mà bởi cha đã gieo vào bạn hạt giống tử tế. Bạn biết yêu thương là
vì mẹ đã đong từng muỗng đức vào cách bạn lớn lên mỗi ngày. Rồi đến một lúc nào
đó, khi gặp giông bão trong đời, bạn mới hiểu: Cha mẹ không thể thay bạn đi qua
dông tố, nhưng chính phước – đức của họ là chiếc áo giáp vô hình che chở bạn giữa
cuộc đời nhiều nổi trôi.
Có người cả
đời loay hoay tìm ánh sáng, trong khi bạn - chỉ cần nhớ đến cha mẹ - đã có hai
ngọn đèn thắp sẵn trong tim. Bạn có nhận
ra không? Mỗi lần bạn hiền, trời đất nhẹ đi một phần. Mỗi lần bạn sống tử tế, một
lời cảm ơn thầm lặng được gửi về nơi họ. Vì đứa con chính là nghiệp lành hoặc
nghiệp mỏng của cha mẹ - tùy vào cách nó sống.
Có những
điều bạn học muộn. Như cách bạn từng tin rằng mình mạnh mẽ một mình, để rồi hiểu:
“Sức mạnh của con người không nằm ở việc tách mình khỏi gốc rễ, mà nằm ở việc
biết ơn nơi đã nuôi mình lớn."Bạn càng trưởng thành, bạn càng thấy dáng
cha mẹ nhỏ lại.
Tóc họ bạc
đi nhanh hơn tốc độ bạn kịp nhận ra. Và bạn bắt đầu hiểu nỗi sợ mà ai rồi cũng
một lần đối diện:
Không phải
sợ cô đơn, mà sợ một ngày không còn ai để bạn gọi là "cha", "mẹ".
Vậy nên,
khi còn có thể - hãy quay về. Không cần
những hành động lớn lao. Chỉ cần bạn sống tử tế hơn một chút, hiền hòa hơn một
chút, thành tâm hơn một chút là bạn đang trả lại cho họ thứ họ đã dành cả đời để
gieo.
Bởi phước
cha, đức mẹ không đòi báo đáp. Nhưng nếu một ngày bạn đủ sáng, cuộc đời bạn
chính là lời đáp đẹp nhất. Và có lẽ, tất
cả an yên trên đời đều bắt đầu từ điều này: "Con nên người - đó là hạnh
phúc lớn nhất của cha mẹ." Và rồi, khi bạn đủ lớn để hiểu lòng người, bạn
sẽ nhận ra một sự thật giản dị mà suốt bao năm đời không chịu nói: Cha mẹ không cần bạn thành công, họ chỉ cần bạn
thành tâm. Không cần bạn trả ơn, họ chỉ cần bạn sống đúng. Không cần bạn rực rỡ,
họ chỉ cần bạn bình an.
Có những
ngày rất muộn, bạn mới thấm rằng: phước không phải là thứ bạn tìm trong đời,
phước là nơi bạn đã từng đứng giữa vòng tay họ. Rồi bạn sẽ hiểu, chân phước
không phải ở những gì bạn có mà ở hai người đã cho bạn mọi thứ mà không bao giờ
đòi lại.
Đến cuối
cùng, mọi con đường bạn đi đều dẫn về một điểm duy nhất: trở thành người tử tế
để cha mẹ an lòng. Đó mới là báo đáp tối thượng, là nghiệp lành vững nhất mà một
đời người có thể gieo.
Vì, phước
cha – đức mẹ không chờ bạn trả, chỉ chờ bạn... trở nên xứng đáng ./.
Nguồn Sưu tầm.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét