VẠN PHẬT QUY TÂM
Mắt
thấy cảnh xấu liền khó chịu,
Tai
nghe lời trái ý liền bực bội
Nhưng
thử hỏi - Cảnh có lỗi không?
Âm
thanh có lỗi không?
Hay
là chính cái tâm đang chấp vào,
Đó
mới là gốc của khổ.
Mắt
chỉ là cửa sổ - không tự thấy xấu- đẹp
Tai
chỉ là ống dẫn – không tự nghe hay- dỡ
Chính
cái Tâm chấp vào - mới sinh ra ưa ghét
Bỏ
được chấp – Cảnh nào cũng là Cảnh
Tiếng
nào cũng chỉ là âm thanh
Người
chưa tu – nghe khen thì vui
Nghe
chê thì khổ,
Người
đang tu – biết đó chỉ là âm thanh,
Chạm
vào tai rồi liền tan,
Người
đã tự tại, khen chê như gió thoảng.
Đến
rồi đi, không để lại dấu vết trong Tâm./.
Nguồn
sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét