THẾ NÀO GỌI LÀ ĐƯỢC VÀ MẤT- THUA VÀ THẮNG
Trong đời,
sự thua thiệt thật sự là gì?
Nếu hỏi:
“Thua thiệt là gì?”- Thì phải nói rằng: khi trong tâm mình sinh ra bất thiện,
lúc ấy mới gọi là thua thiệt.
Thế nhưng,
người đời lại không nghĩ mất thiện Pháp là thua thiệt.
Họ nghĩ
thua thiệt là gì? Khi danh dự bị tổn thương, Khi bị người khác xúc phạm, Khi bị
coi thường…
Họ cho rằng
mất mặt mới là thua. Họ cho rằng mất của cải vật chất mới là thua, mất một thứ
gì đó bên ngoài mới là thua.
Nhưng khi
đánh mất phẩm chất tốt đẹp trong tâm, thì hầu như chẳng ai thấy đó là điều đáng
buồn cả.
Thật ra,
cái mất có giá trị nhất chính là sự đánh mất tâm thiện lành của mình. Và việc
không để mất điều ấy mới là quan trọng nhất.
Mất của cải
- không khiến ta rơi vào ác đạo. Có những lúc người khác hiểu lầm, xúc phạm,
chê bai, ta không đáp trả, không sân hận, không cãi lại. Vì vậy, nhìn từ bên
ngoài, có vẻ như mình mất mặt, mất danh dự.
Nhưng trong
Pháp, điều đó không phải là “thua thiệt”. Và càng không đưa mình rơi vào cảnh
giới xấu.
Vì sao? Vì
sự “mất danh dự”này xuất phát từ tâm kham nhẫn - không sân, không ác ý.
Tâm không
sân, không tham, không si thì không tạo nghiệp xấu. Vậy cái gì mới đưa ta vào
ác đạo?
Khi ta phản
ứng lại bằng sân hận, chính cơn sân ấy sẽ đưa ta đến những cõi không lành.
Ít nhất, nó
cũng cuốn ta vào một đời sống xấu xí, thô kệch, đầy phiền não và đau khổ.
Lời khai
thị - Đại Trưởng lão Nandamalabhivamsa
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét