PHẬT
GIÁO CÓ PHẢI LÀ TÔN GIÁO CHÁN ĐỜI VÀ XUẤT THẾ KHÔNG
Tiền đề này có thể chia làm hai đáp án. Một khẳng
định một Phủ định. Nếu nhìn trên bề mặt thì đáp án là khẳng định nhưng nếu nhìn
vào bản chất thì đáp án là phủ định.
Mục đích của Phật giáo là giải thoát khỏi sinh
tử. Có sống có chết là pháp thế gian. Không sống không chết là pháp xuất thế
gian. Trong pháp thế gian, có sống chết nên vui ít khổ nhiều và biến động vô
thường, vì vậy không đáng để tham đắm. Phật giáo hình dung cái vui của người
say đắm tài sắc thế gian giống như trẻ con liếm mật ở mũi dao nhọn, một miếng
ăn không thể bù cho cái họa đứt lưỡi (Kinh 42 chương). Cái vui của năm món dục
(ham tài, hiếu sắc, tham danh, ăn, ngủ) cũng như bệnh ngứa, khi gãi thì thấy
thích, dừng tay lại liền thấy đau rát. Do đó, cái vui của thế gian là chốc lát,
còn cái khổ của thế gian là lâu dài.
Vì nhàm chán thế gian khổ nhiều vui ít, mà yêu
cầu giải thoát sanh tử. Có thể thấy, Phật giáo là nhàm chán thế gian, là xuất
thế.
Nhưng Phật giáo không phải là tôn giáo tự tư,
tự lợi. Phật tử không phải chỉ cần bản thân mình thoát khỏi thế gian, mà còn
tìm cách giúp tất cả chúng sinh cũng thoát khỏi khổ não thế gian. Một người muốn
thành Phật trước hết phải hành Bồ tát đạo, mà muốn hành Bồ tát đạo một cách thực
tế thì phải dấn thân nhập thế, vào đời; chỉ có đi vào giữa quần chúng mới có thế
hóa độ quần chúng . Muốn hóa độ quần chúng thì phải tích cực khẳng định giá trị
của hành vi con người và phát huy giá trị đạo đức của con người. Nếu không thể
tự mình sống giữa quần chúng lại không có cống hiến, không có sự phục vụ gì đặc
biệt, không có biểu hiện gì xuất sắc, thì làm sao quần chúng có thể vui vẻ, chịu
sự hướng dẫn và giáo hóa. Vì vậy, các Phật
tử chánh tín đều dùng phương tiện nhập thế, như vậy có thể biết mình vì nhàm
chán thế gian mà nhập thế, và xuất thế là mục đích cứu cánh của nhập thế.
Tuy vậy, cũng có các bậc A La Hán là bậc Thánh
của Tiểu Thừa, sau khi nhập Niết bàn rồi, không còn có ý muốn trở lại thế gian.
Nhưng, như kinh Pháp Hoa nói, các bậc A La Hán, cuối cùng sẽ hướng tới Đại Thừa, phát Đại thừa tâm,
hành Bồ tát đạo.
Trích Phật giáo chánh tín – HT Thánh Nghiêm.
PHỤ ĐỀ . Mục đích ban đầu của người tin theo đạo Phật, là cầu
mong thân khỏe, tâm an. Thân không tật bệnh tâm không phiền não, chứ chưa hiểu
rõ mục đích thoát sanh liễu tử.
Muốn thân khỏe, tâm an, thân không bịnh, tâm
không não, thì thực hành giữ năm giới cấm không sát sanh, không trộm cắp, không
nói dối, không tà hạnh và không rượu chè, cờ bạc say sưa nghiện ngập. Thì thân
khỏe tâm an ở hiện tại, đó là ở giai đoạn dừng ác, tiến lên một giai đoạn thứ
hai là tác thiện, mới đầy đủ chỉ tiêu của Phật giáo là tự lợi và lợi tha. Hạnh
tự lợi, lợi tha là con đường đưa đến giải thoát và thành Phật. Vì vậy ban đầu đến
với đạo Phật ở giai đoạn “hướng thiện”, bỏ ác làm lành, tiến lên giai đoạn hai
là “hướng thượng” là hướng đến con đường giải thoát và thành Phật. Vì thế, Thiện
của đạo Phật vượt trên thiện của thế gian, thiện của thế gian dù có làm nhiều
bao nhiêu đi nữa, cũng còn nằm trong sanh tử, phước đức nhiều lên đến cõi trời
cũng còn trong sanh tử. Vì vậy, mục đích của người tu theo Phật là để làm Phật,
nhưng trước làm Phật phải làm tròn nghĩa vụ con người rồi sau mới có thể thành
Phật. Giống như xây nhà 5 tầng, người ta phải xây nền móng kiên cố rồi sau mới
xây lầu cao lên. Tu học cũng vậy, muốn thành Phật mà không tu nhân làm người,
thực hành hạnh Bồ tát thì có muốn thành Phật cũng là chuyện trong mơ mà thôi.
Như vậy, muốn hết khổ giải thoát phải tu nhân
làm người (5 giới) phải hành hạnh Bồ tát (vị tha- lục độ vạn hạnh) thì mới giải
thoát và thành Phật. Con người là Nhân – hành hạnh Bồ tát là Duyên thành Phật là Quả. Mọi sự việc thành tựu phải
trải qua ba giai đoạn là: Nhân (hạt giống) duyên: đất, nước, gió, lửa v.v. (hạnh
Bồ tát) và thành Phật là (Quả).
Thành Phật, Bồ tát hay chúng sanh đều nằm
trong Nhân quả (nhân-duyên- quả). Không có việc gì tự nhiên mà có, vì thế người tu tập nếu lấy tụng đọc cho là
tu thì chưa đi đúng lộ trình đến giải thoát và thành Phật./.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét