PHƯƠNG PHÁP TU TRÌ CỦA PHẬT
GIÁO NHƯ THẾ NÀO?
Đây quả là một vấn đề rất quan trọng. Nếu chỉ
biết tin Phật pháp mà không biết sinh hoạt trong thực tiễn theo đúng Phật pháp,
thì chỉ vun xới được thiện căn để tương lai thành Phật và sẽ rất khó tìm được lợi
ích thực tế trong cuộc sống hiện tại.
(Nhiều người tin Phật rồi, chỉ biết lễ lạy, tụng
đọc, cúng dường, bố thí, nhưng không học hỏi tu tập, thì chỉ hưởng được phước lạc,
nhưng không chấm dứt phiền não khổ đau hiện tại và không thể thoát sanh liễu tử
ra khỏi luân hồi trong tương lai được).
Nói
sự tu trì của Phật giáo, tức là nói thực tiễn sinh hoạt của Phật giáo, mà nội
dung chủ yếu nhất gồm có bốn mục:
1-Tín,
2-Giới, 3-Định, 4 – Tuệ.
Tín,
Giới, Định và Tuệ là các Phần cơ bản trong việc tu tập của Phật giáo, dù tu pháp môn nào ra ngoài một trong 4 mục nầy
thì không phải tu theo Phật giáo.
Nếu
chưa có tín tâm (lòng tin) thì tức là căn bản chưa vào được cửa Phật. Muốn vào
bên trong nhà phải vào từ cửa, cũng vậy muốn vào nhà Phật, muốn trở nên là
thành viên trong Phật giáo phải qua cửa Quy y Tam bảo. Vì vậy, tín tâm là yêu cầu
cơ bản của việc học Phật. Và quy y Tam Bảo chính là đầu tiên xây dựng tín tâm.
Thứ đến là Giới. Nội dung của Giới rất rộng,
nhưng cơ bản nhất là 5 giới sơ cơ cùng với Tam quy và thực hành 10 điều thiện.
Vậy 5 giới 10 thiện là những giới cơ bản của đạo Phật. Nếu giữ được 8 giới hay
là thọ Bồ tát giới là chuyện tốt nhất. Giới đối với Phật tử có công năng giống
như công sự phòng vệ đối với chiến sĩ ở ngoài chiến trường. Một Phật tử mà
không thực hành tốt 5 giới và 10 thiện thì sẽ không có khí chất của người Phật
tử nữa. Nếu không giữ 5 giới mà tu thiền,
thì dễ rơi vào lưới của thiền ma, gặp phải ma cảnh. Nói chung tu theo Phật mà
không giữ giới, Nếu tu thiền thì thiền đó gọi là tà thiền, tà định không phải
chánh thiền và chánh định của đạo Phật.
Thiền
định là thu tâm, nhiếp tâm để cho sức mạnh của tâm không bị ngoại cảnh làm xáo
động. Công phu thiền định đều được các tôn giáo khác coi trọng. Các đạo ở Ấn Độ
đều có tu định. Lão giáo ở Trung Quốc điều
hòa hơi thở, đạo Gia Tô cầu nguyện đều là loại công phu tu định. Công dụng thiền định là làm cho tâm chuyên chú
vào một cảnh. Chỉ khi nào khiến tâm chuyên chú được vào một cảnh thì mới thể
nghiệm được giá trị vĩ đại, cao cả của tôn giáo, mới đạt được cả thân và tâm đều
nhẹ nhàng, an lạc. Đó là cảnh giới an lạc mà cái vui của 5 món dục tầm thường
không thể so sánh được. Một khi đã thể nghiệm được định tâm một cảnh rồi, thì
niềm tin tôn giáo của người tu thiền càng tăng gấp bội, không thể nào làm cho
anh ta mất niềm tin ấy được…Thế nhưng, công phu thiền định không phải là sở hữu
riêng của Phật giáo. Sở hữu độc đáo của Phật giáo là trí tuệ chỉ đạo thiền định
và giúp cởi bỏ được sự say đắm đối với thiền định. Bởi vì, thiền định tuy là
công phu nội chứng không bị ngoại cảnh xáo động, thế nhưng một khi đã vào thiền
định, đã làm theo cái vui của thiền thì dễ say đắm cái vui đó mà không muốn rời
khỏi thiền định nữa. Cũng như một người, sau khi mệnh chung, được tái sanh lên
các cõi Trời thiền. Trong Phật giáo, các cõi Trời thiền chia làm 8 cấp, cao thấp
khác nhau, gọi là bốn thiền, tám định. Nhưng bốn thiền, tám định đều chỉ là những
cảnh giới Sắc giới và Vô sắc giới và nằm trong phạm vi Ba giới. Thọ mạng ở cõi
Trời tuy dài, nhưng chưa ra khỏi sanh tử. Vì vậy, Phật giáo xem thiền định chỉ
là một phương pháp tu hành, chứ không phải là mục đích của tu hành. Vì vậy, Thiền
tông Trung Hoa, tuy lấy thiền làm tôn chỉ, nhưng lại chú trọng khai ngộ hơn là
thiền định. Ngộ là khai mở trí tuệ. Chí có khai mở trí tuệ, thấu rõ được thực
tướng các pháp thì mới giải thoát được sanh tử và ra khỏi ba giới.
Sự
thực, về vấn đề tu trì, tốt nhất là nên gần gũi các bậc thiện tri thức lớn; sẽ
giúp tìm ra con đường đi đúng đắn cho mình. Tu thiền phải có bậc Thầy minh sư
hướng dẫn, nếu không dễ bị lạc vào thiền phàm phu và thiền ngoại đạo./.
Trích
từ Phật pháp chánh tín HT Thánh Nghiêm.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét