NGƯỜI KHÔNG
THẤY RÕ TAM PHÁP ẤN — HỌC BAO NHIÊU CŨNG CHỈ LÀ CHẤT GÁNH NẶNG LÊN ĐẦU
(Tam pháp ấn: Vô thường, khổ, vô ngã)
Ba Pháp Ấn
này, là thước đo của sự tu hành của mỗi hành giả, nếu một trong ba pháp Ấn này,
chưa hiểu, chưa thông, chưa ứng dụng, thì việc tu chỉ trên lý thuyết suông mà
thôi, chứ chưa gọi là tu. Trời trong biển lặng thì thấy hiền từ nhã nhặn, nhưng
gặp sóng gió thì xung thiên đảo lộn trời đất.
Ba Pháp Ấn này là thước đo của sự tu học, cho các pháp môn của Phật
giáo, hành giả nào còn vướn bận bởi ba tham, sân, si . Thì chưa hiểu gì về Vô
thường, Vô ngã. Để phân biệt đâu là giáo
lý của đạo Phật, bạn đem ba pháp Ấn ra để kiểm chứng thì biết đâu là giáo lý Phật
nói, và không phải Phật thuyết. Đạo Phật khác với tất cả đạo khác,tôn giáo
khác, ngay cả những tư tưởng, triết học là ở nơi ba Pháp Ấn này.
Và bạn muốn kiểm tra bản thân mình tu đạt được những gì trong lời
Phật dạy, thì đem ba Pháp Ấn kiểm nghiệm lại mình, thì biết mình đã tu đến đâu
hay chưa.
Bạn học được gì từ Phật Pháp? Vô thường? Biết.
Vô ngã? Nghe rồi. Khổ? Quá quen thuộc. Bạn có thể giảng lại Tam Pháp Ấn một
cách trôi chảy. Nhưng khi một người rời đi, bạn vẫn đau đến rã rời. Khi sự việc
không như ý, bạn vẫn giận dữ, đổ lỗi và đòi hỏi. Khi thân xác bệnh tật hay tuổi
già đến gần, bạn vẫn hoảng loạn. Vì bạn chỉ học Phật, chưa từng thấy Pháp.
Tam Pháp Ấn
không phải là lý thuyết. Nó là sự thật trần trụi đang bày ra trong từng khoảnh
khắc của cuộc sống. Vô thường không chỉ là “mọi thứ sẽ thay đổi”, mà là ngay
giây phút bạn đang đọc dòng chữ này, vạn pháp đã biến dịch hàng tỷ lần. Vô ngã
không phải là “mình không tồn tại”, mà là cái “tôi”mà bạn bám vào để đau khổ
vốn chỉ là một tập hợp hình bóng ký ức, cảm giác, và phản ứng.
Khổ không
phải là “cuộc đời này thật buồn”, mà là nỗi dằn vặt xuất phát từ việc bạn muốn
thế giới phải theo ý bạn — mà thế giới thì không hề quan tâm đến điều đó. Nếu
không thấy, bạn sẽ dùng cả đời để “học thêm”— và chất thêm vào đầu một núi khái
niệm mà trái tim thì không mở nổi một cánh cửa. Người không thấy được Tam Pháp
Ấn, học Phật đến mấy cũng vẫn là người gom góp. Mà gom góp trong vô thường, vô
ngã — thì chỉ là gom ảo tưởng. Rồi đến lúc sụp đổ, chính những gì bạn nghĩ là
“hiểu biết”lại quay lại làm bạn đau hơn người không học gì cả. Pháp không nằm
trên giấy. Pháp nằm ở chính nơi bạn khổ. Nếu bạn có thể thấy rõ vô thường trong
một lần mất mát, thấy rõ vô ngã trong một lần tổn thương, thấy rõ khổ trong
chính phản ứng của mình, — thì dù bạn chưa từng đọc một chữ Kinh, bạn vẫn gần
Phật hơn một kẻ thuộc làu mười bộ luận.
Phật Pháp
không cần bạn trở thành học giả. Phật Pháp chỉ cần bạn thấy rõ sự thật. Và sự
thật luôn ở đây. Trong từng hơi thở, từng phiền não, từng cơn đau, từng lần
buông./.
{¯{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét