PHẬT
TỬ CÓ THỂ KẾT HÔN VỚI
NGƯỜI ĐẠO KHÁC HAY KHÔNG (tiếp theo).
Đạo khác
hay dị giáo, chữ Anh là Heathenism, vốn là một từ khinh bỉ được người theo đạo
Do Thái và đạo Thiên Chúa dùng để chỉ những người thuộc dân tộc khác. Ở đây,
chúng tôi đổi lại, dùng từ “Ngoại đạo”và không có ý tứ khinh miệt. (Ngoại đạo,
là đạo ngoài đạo Phật).
Phật giáo không giống các tôn giác khác bị dân
tộc hóa hay là gia tộc hóa. Phật giáo không có thái độ kỳ thị chủng tộc và kỳ
thị tôn giáo. Phật giáo không có bắt buộc phật tử, trước khi kết hôn với người
nào, phải thay đổi tín ngưỡng của họ theo mình đã. Thế nhưng, một Phật tử chính
tín tu dưỡng, sau khi lập gia đình rồi, phải có khả năng thuyết phục người yêu
theo tôn giáo của mình. Đây là điều có căn cứ trong kinh sách Phật giáo.
Có em gái một Phật tử, gả cho một tín đồ
theo lõa thể ngoại đạo, người tín đồ này lúc đầu, kịch liệt bài bác Phật, thậm
chí tìm cách hại Phật. Nhưng cuối cùng, đã rời bỏ lõa thể ngoại đạo và quy y
theo đạo Phật. Ngoài ra có nữ Phật tử Tu Ma Đề, cũng gả con cho một tín đồ Ngoại
đạo là Vê Lan, cô cảm hóa được chồng mình theo Phật. (kinh Tăng Nhất A Hàm).
Vì vậy, một
Phật tử chánh tín, sống theo tinh thần “đồng sự của bốn nhiếp pháp, không những
không bắt buộc người yêu phải thay đổi tín ngưỡng rồi mới chịu kết hôn, mà thậm
chí, lúc đầu có thể chịu tin theo tín ngưỡng của người yêu (đồng sự), rồi sau dần
dần cảm hóa người yêu tin theo đạo Phật.
Đương nhiên, hôn nhân là chuyện lớn cả đời, là
nền tảng của hạnh phúc gia đình. Một Phật tử mới vào đạo, cũng không nên dùng
hôn nhân làm phương tiện truyền giáo, đến nổi hạnh phúc gia đình bị tan vỡ. Do
đó, điều kiện chủ yếu của hôn nhân không nên là tín ngưỡng tôn giáo, mà là tình
đầu ý hợp giữa hai bên.
Vì vậy, nếu không nắm chắc được có thể cảm hóa
đối tượng, thì tốt nhất nên chọn một đối tượng cùng một tín ngưỡng với mình, tổ
chức thành một gia đình Phật hóa. Nếu không, do tín ngưỡng bất đồng mà dẫn tới
bi kịch gia đình, là chuyện bất hạnh lớn không hay.
Có thể nói, tổ chức gia đình Phật hóa là nhiệm
vụ của Phật tử. Nếu chẳng may, vợ hay chồng không chịu thay đổi mà vẫn giữ vững
tín ngưỡng của mình thì cả hai phải biết nhẫn nhục, tôn trọng tín ngưỡng của
nhau. Vợ chồng là vợ chồng, nhà thờ, chùa chiền là nhà thờ, chùa chiền; gia
đình là gia đình. Nhưng nói chung, chánh tín tốt hơn là mê tín, có tín ngưỡng tốt
hơn là không có tín ngưỡng. Bởi vì Phật giáo không phải là một tôn giáo dân tộc
hóa hay gia tộc hóa, mà là một tôn giáo tự do hóa. Đức Phật không có ngăn cấm
người khác tín ngưỡng ngoại đạo, cúng dường ngoại đạo, thậm chí còn nói với đệ
tử mình: “Nhà ngươi nên tùy sức mình mà cúng dường cho ngọa đạo”(Trung A Hàm).
Trích: Phật giáo Chánh tín- HT Thánh Nghiêm.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét