PHẬT
GIÁO CÓ TRỌNG NAM KHINH NỮ KHÔNG
Trong Phật giáo Nam truyền theo Thượng tọa bộ,
vì đặc biệt coi trọng vị trí của Tỳ kheo, cho nên vô hình chung, hình thành
quan niệm trọng nam khinh nữ. Phật lại hay răn dạy hàng Tỳ kheo sắc đẹp đàn bà
là đáng sợ, nữ sắc là ma, là rắn độc. Thực ra, bản tâm của Phật không phải trọng
nam khinh nữ, bởi vì sắc dục là thuộc cả 2 giới tính nam và nữ, đối với nam giới
thì nữ sắc là đáng chán bỏ, còn đối với nữ giới, thì nam sắc lẽ nào không đáng
chán bỏ?
Do đó, trên quan điểm học Phật chứng quả, thì
nam nữ là bình đẳng. Chỉ trừ một hạn chế là phụ nữ muốn thành Phật thì phải
chuyển thành nam giới, còn thì không có khác biệt gì hết giữa nam và nữ, trong
việc học Phật chứng quả. Phụ nữ có thể thành A La Hán, thành Bồ Tát. Thí dụ như
Bồ Tát Quán Thế Âm thường hiện thành thân phụ nữ. Khí chất người nữ rất gần gũi
với tinh thần từ bi của Bồ Tát. Phật cũng thường nói: “Lấy từ bi làm đức hạnh của
nữ”. Phụ nữ chỉ thiếu khí phách kiên cường của nam giới, cho nên trong kinh Phật,
phụ nữ không thể làm chuyển luân Thánh vương thống trị bốn thiên hạ được./.
Trích: Phật Pháp Chánh Tín: HT Thánh Nghiêm.
PHỤ
ĐỀ: Từ xa xưa đến thời nay, phần đông
các nước trên thế giới đều trọng nam khinh nữ, nhất là các tôn giáo khác. Nhưng
Đức Phật là người đầu tiên trên trái đất nầy đưa người nữ có quyền lợi ngang với
người nam. Đó là cho thành lập Giáo đoàn Ni . Bà Di Mẫu của Phật làm trưởng
đoàn cùng 500 cung phi dòng họ Thích, và sau khi xuất gia tu học có nhiều vị Ni
tu học đã chứng quả ngang hàng như Tăng. Và thời nay có rất nhiều vị Ni xuất
chúng trên các lãnh vực thuyết giảng, từ thiện, ngoại giao v.v. Và từ đó các nước trên thế giới lần lược noi theo tổ chức các hội phụ nữ, đòi hỏi quyền
bình đẳng, cũng phát xuất từ lời Phật dạy “Tất cả chúng sanh đều bình đẳng trên
thể tánh giác ngộ như nhau..”…
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét