NGỊCH LÝ CỦA VIỆC
TẠO CÔNG ĐỨC
Có
bao giờ bạn tự hỏi: Tại sao mình đi chùa rất nhiều, cúng dường rất thành tâm, lễ
lạy rất đủ đầy... nhưng về nhà, chỉ cần một lời nói trái tai của người thân, một
va chạm nhỏ ngoài đường, là cơn giận vẫn bùng lên như cũ? Tâm ta vẫn đầy rẫy những
lo âu và bực dọc? Thiền sư Ajahn Chah từng nói một câu khiến chúng ta phải giật
mình: "Đừng cố nhuộm màu lên một tấm vải dơ."
Phần 1: Nghịch lý của việc "Tạo công đức”.
Ngày nay, người ta đổ xô đi tìm kiếm công đức như đi trẩy hội. Những chuyến xe
khách chở đầy người đi lễ Phật, nhưng lạ thay, ngay trên xe, họ vẫn cãi vã, vẫn
tị hiềm, thậm chí có người vẫn uống rượu bia dọc đường. Họ nghĩ rằng cứ ghé vào
chùa, đặt một ít tiền, vái lạy vài câu là đã "mua”được công đức. Nhưng họ
lại quên mất một điều cốt lõi: Đến chùa là để học cách từ bỏ những điều xấu ác,
chứ không phải để xin xỏ sự bình an trong khi tâm mình vẫn đầy phiền não.
Phần
2: Cái lỗ sâu hay tay ta quá ngắn? Thiền sư đưa ra một hình ảnh rất thú vị: Có
một vật quý nằm dưới đáy lỗ. Ai cũng thọc tay xuống nhưng không chạm tới. Một
trăm người, một ngàn người đều than rằng: "Cái lỗ này sâu quá!".
Nhưng chẳng có ai chịu thừa nhận rằng: "Do tay tôi quá ngắn!". Cũng vậy,
khi tu tập không có kết quả, khi cuộc sống vẫn khổ đau, ta thường đổ lỗi cho
hoàn cảnh, cho số phận, cho người này người kia... (đó là cái lỗ sâu). Mà chẳng
mấy ai chịu nhìn lại "ba nghiệp”của chính mình: hành động, lời nói và tâm
ý (đó chính là độ dài của cánh tay).
Phần 3: Giặt sạch tấm vải tâm Đức Phật dạy rất rõ
trong Kinh Pháp Cú:
"Không làm mọi hạnh ác
Thành tựu các hạnh lành
Khử sạch tâm ý mình
Ấy lời chư Phật dạy."
— (Kinh
Pháp Cú, Kệ số 183)
Trước
khi muốn nhuộm một tấm vải màu xanh, màu đỏ thật đẹp, bạn phải giặt sạch nó trước
đã. Nếu tấm vải còn đầy bùn đất, bạn có nhúng vào thuốc nhuộm đắt tiền nhất, nó
cũng chỉ ra một màu lem nhem, bẩn thỉu. Công đức đích thực không nằm ở số tiền
bạn cúng dường, mà nằm ở chỗ bạn bớt được bao nhiêu tính xấu, giảm được bao
nhiêu sự ích kỷ, và lặng đi được bao nhiêu cơn sân hận.
Kết:
Hôm nay, khi bạn đi chùa, hay đơn giản là khi bạn ngồi lặng yên đọc những dòng
này, hãy tự hỏi mình: "Tôi mang theo tâm ý gì đến đây? Và tôi có sẵn lòng
buông bỏ những điều bất thiện đang nắm giữ trong tay không?". Đừng nhìn
đâu xa xôi. Hãy nhìn ngay vào hành động, lời nói và ý nghĩ của mình ngay giây
phút này. Đó mới là nơi công đức thực sự bắt đầu nảy mầm. (Tuệ An)
Nguồn sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét