TỤNG
KINH MÀ KHÔNG HIỂU NGHĨA KINH NHƯ VẬY CÓ LỢI ÍCH GÌ KHÔNG.
[Pháp thực hành] Đọc Kinh Không Phải Để Thành
Phật Ngay — Là Để Gặp Lại Trí Tuệ Chính Mình Mỗi Ngày.
Có
một câu hỏi mà ai mới bắt đầu cũng lấn cấn trong đầu nhưng ngại nói ra: "Tụng
kinh thật sự có tác dụng gì không, hay chỉ là... ngồi đọc cho có, Phật có nghe
thấy không?"
Câu
trả lời thành thật: Có. Sự mầu nhiệm là có thật, nhưng nó bắt nguồn từ những cơ
chế thực tế hơn bạn nghĩ.
1.
Não bạn không ngủ khi bạn tụng kinh — Bạn đang thắp sáng "Chánh Niệm”.Mỗi
khi bạn ngồi xuống và bắt đầu đọc — dù là Lục Tự Đại Minh, Đại Bi Chú, hay Bát
Nhã Tâm Kinh — não bộ bạn đang làm một việc rất cụ thể: tập trung có chủ đích.
Trong
thế giới mà điện thoại, thông báo, và lo âu liên tục xé lẻ sự chú ý của bạn ra
trăm mảnh, thì khả năng ngồi yên và giữ tâm trí ở một điểm là thứ cực kỳ quý. Mỗi
lần tâm trí bạn phân tán, rồi bạn nhẹ nhàng kéo nó về lại câu chú — đó là một lần
luyện cơ não. Trong nhà Phật, quá trình này gọi là **Định**. Người tụng kinh
lâu năm hay bình tĩnh hơn vì họ có phép mầu — họ bình tĩnh vì họ đã lau sạch tấm
gương tâm trí hàng ngàn lần, để ánh sáng trí tuệ tự nhiên chiếu rọi.
2.
Hơi thở — Chiếc cầu nối Thân và Tâm. Khi tụng kinh, bạn buộc phải thở theo nhịp
chữ. Chậm. Đều. Có kiểm soát.
Hệ
thần kinh con người có hai chế độ: chiến đấu/lo âu — và thư giãn/hồi phục. Hơi
thở chậm là công tắc tự nhiên nhất để chuyển đổi. Khi nhịp thở hòa quyện vào lời
kinh, bạn chạm đến trạng thái "Thân - Tâm nhất như”(thân và tâm là một).
Cái cảm giác nhẹ bỗng sau buổi tụng kinh không phải ảo giác tâm lý, mà là sự
thanh lọc toàn diện từ sinh lý đến từ trường năng lượng của cơ thể.
3.
Tại sao ngàn năm qua người ta vẫn làm? (Sức mạnh của Tha Lực). Có những thứ tồn
tại ngàn năm không phải vì người ta mê tín. Các ngôi chùa, các đạo tràng không
chỉ là nơi thờ phụng, đó là nơi lưu giữ một trường năng lượng vĩ đại qua hàng
trăm năm.
Khi bạn bước vào và bắt đầu cất tiếng tụng, bạn
không còn cô độc. Về mặt khoa học, bạn đang hòa vào ý thức tập thể. Về mặt tâm
linh, bạn đang kết nối với "Tha lực”— năng lượng từ bi và nguyện lực bao
la của chư Phật, Bồ Tát. Bạn đang nương vào một dòng chảy năng lượng đã có từ
trước bạn rất lâu để gột rửa những tắc nghẽn trong tâm hồn mình. Sự "gia
trì”chính là ở khoảnh khắc cộng hưởng này.
4.
Tín - Hạnh - Nguyện: Không phải giáo lý khô khan, đó là bản đồ thực chiến.* Tín
(Niềm tin): Không phải là tin mù quáng. Tín ở đây là tin rằng trong mình có hạt
giống của sự tỉnh thức (Phật tánh), và tin vào năng lượng tiếp dẫn của chư Phật.
Giống như người mới tập gym không biết bao giờ mới có cơ bắp — nhưng đủ tin để
mang giày đến phòng tập.
*
Hạnh (Thực hành): Là thứ duy nhất thực sự tạo ra kết quả. Không có buổi tụng
nào vô nghĩa cả. Buổi tụng tệ nhất — hôm bạn mệt mỏi, tâm trí loạn, đọc như trả
bài — đôi khi lại là buổi rèn luyện ý chí tốt nhất. Vì bạn đã chiến thắng sự lười
biếng để ngồi xuống.
*
Nguyện (Động lực & Hồi hướng): Là lý do bạn làm điều này. Không cần vội vã
cầu xin những thứ cao siêu. "Con nguyện cho tâm trí bớt cáu gắt",
"Con nguyện đêm nay ngủ ngon”đều là những nguyện thiết thực. Cao hơn một
chút, nhà Phật gọi là Hồi hướng: "Nguyện đem sự bình an của buổi tụng kinh
này gửi đến gia đình và những người con yêu thương". Tâm lượng càng mở, kết
quả dội lại càng sâu sắc.
5.
Thực hành không cần hoàn hảo, chỉ cần "Miên mật"
Không
cần bàn thờ quá nguy nga. Không cần trang phục đúng chuẩn viện hàn lâm. Không cần
giọng đọc phải vang vọng truyền cảm. Bàn thờ linh thiêng nhất chính là sự chí
thành trong tâm bạn. Chỉ cần mỗi ngày. Dù chỉ 10 phút.
*
Sáng: Vài câu chú ngắn trước khi mở điện thoại — để thiết lập một "lớp
giáp”bình an bảo vệ bạn khỏi sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài. * Tối: Một thời
kinh trước khi ngủ — để gột rửa đi những bụi bặm (nghiệp dính mắc) mà bạn vô
tình mang về nhà. Hai cột mốc đó thôi.
Giữ đủ lâu — mọi thứ còn lại tự khắc rõ dần. Và... Một điều cuối... Người ta hay hỏi: *Bao lâu thì thấy kết quả?*
Câu
trả lời thật: Bạn sẽ không bao giờ biết chính xác ngày giờ. Nhưng một ngày nào
đó, bạn sẽ nhận ra mình mỉm cười và cho qua một tình huống mà trước đây chắc chắn
đã làm bạn nổi điên. Theo ngôn ngữ nhà
Phật, đó là khoảnh khắc "Nghiệp lực”(những thói quen, phản xạ tiêu cực cũ)
của bạn đã được chuyển hóa nhẹ nhàng thành "Nguyện lực". Bạn sẽ không
lấn cấn hỏi tại sao nữa, vì tự nội tâm bạn đã nhận được câu trả lời.
Đó
là lúc bạn hiểu tại sao chư Tổ đã gìn giữ điều này ngàn năm qua. Cứ bắt đầu
thôi. Trí tuệ và bình an tự nó đến. Chúc các huynh đệ chân cứng đá mềm, thân
tâm thường an lạc.
Nguồn sưu tầm
PHỤ
ĐỀ: Có người hỏi bạn đi chùa tụng kinh hằng
ngày có ích lợi gì không? Câu hỏi này không thể trả lời có hay không, không chứng
minh được. Nhưng thật sự là có, có rất nhiều mà khó chứng minh. Nhìn lại hai ba
năm trước, năm năm trước, khi chưa đi
chùa tâm mình nóng nảy, hơn thua, thị phi, lo lắng. … Nhưng hôm nay đi chùa tụng kinh thường xuyên,
cảm thấy tâm mình nhẹ nhàng hơn, không còn những thái độ tâm lý như xưa nữa
v.v… đó là cái được của việc đi chùa tụng kinh, cái được này không đem thứ gì
cân đo, đong đếm được mà nó có thật trong cuộc sống hàng ngày của những người
chuyên tu tập miên mật. Cũng việc đó ngày xưa mình chưa đi chùa, thì gặp chuyện
không vừa ý là mình xung thiên nổi giận đùng đùng, miệng la chân tay khua động;
nhưng bây giờ mình làm thì cho qua, im lặng trước mọi chuyện đó là cái được
trong những cái được khi đi chùa tụng kinh. Hay khi chưa đi chùa thì chồng say
sỉn, thích ăn nhác làm, còn con cái thì hư thân mất nết cãi lại cha mẹ. Nhưng
qua thời gian đi chùa gia đình trở nên em ấm, trên thuận dưới hòa v.v.. Nhưng
không phải ai đi chùa cũng có được như vậy, muốn được như vậy mỗi thành viên phải
thực tâm tu tập, chứ không phải đi chùa chỉ biết xin xỏ, cầu mong thì không bao
giờ được. Phật, Bồ tát không cho ta những gì, nhưng hướng dẫn ta buông bỏ tham,
sân, giận hờn khởi tâm từ bi đến với mọi người thì cuộc sống sẽ thay đổi./.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét