CON
RÙA MÙ
Trong kinh điển có một ví dụ rất nổi tiếng: một
con rùa mù sống dưới đáy biển, trăm năm mới nổi lên một lần. Trên mặt biển có một
khúc gỗ trôi dạt, ở giữa có một cái lỗ nhỏ. Xác suất để khi con rùa ngoi lên mà
đầu chui đúng vào cái lỗ đó gần như là điều không tưởng. Đức Phật dùng hình ảnh
ấy để nói về sự khó khăn vô cùng khi một chúng sinh được sinh làm người.
Được
làm người không phải chuyện ngẫu nhiên. Đó là kết quả của vô số nhân duyên, phước
lành và nghiệp lành tích lũy qua nhiều đời. Giữa vô lượng loài, vô lượng cảnh
giới, việc có được thân người, có đủ trí để biết suy nghĩ, biết phân biệt đúng
sai, đã là một điều hiếm hoi như con rùa mù gặp được khúc gỗ nổi.
Nhưng đời người thường trôi qua trong bận rộn,
lo toan, hơn thua, giận hờn. Ta dễ quên mất rằng chính giây phút mình đang thở,
đang còn tỉnh thức, đang còn cơ hội làm điều lành, sửa điều sai… cũng đã là một
điều quý giá khó gặp. Nhiều khi ta sống như thể đời này là hiển nhiên, trong
khi thật ra nó mong manh và hiếm hoi vô cùng.
Hiểu được điều này không phải
để sợ hãi, mà để biết trân trọng. Trân trọng thân này, trân trọng cơ hội được
làm người, được gặp Phật pháp, được học cách sống tử tế, biết thương người, biết
quay lại nhìn mình. Mỗi việc thiện nhỏ, mỗi suy nghĩ thiện lành đều đang nuôi lớn
lại cái nhân tốt cho tương lai.
Khi nhớ đến hình ảnh con rùa mù, ta sẽ bớt
phung phí đời mình vào những điều vô nghĩa. Thay vào đó, ta sống chậm lại một
chút, tỉnh hơn một chút, và cố gắng làm cho đời mình có ý nghĩa hơn – ít nhất
là sống không làm khổ mình và không làm khổ người.
Đời người hiếm được như con rùa mù gặp khúc gỗ
nổi. Đã có được rồi, thì đừng để trôi qua trong vô minh và lãng phí. Hãy dùng
thân người này để gieo nhân lành, nuôi dưỡng trí tuệ và lòng từ.
Nam Mô A Di Đà Phật. (Nguồn sưu tầm.)
PHỤ
ĐỀ: Trong bài nói trên có đoạn, chúng ta cần suy
nghĩ thật sâu, mới thấy chúng ta đang có hạnh phúc được làm người và đang được
còn sống, còn khỏe mạnh. Đoạn này chúng ta chia làm ba phần để thấy cái khó được
làm thân người một cách hoàn hảo.
“Được
làm người không phải chuyện ngẫu nhiên. Đó là kết quả của vô số nhân duyên, phước
lành và nghiệp lành tích lũy qua nhiều đời./ Giữa vô lượng loài, vô lượng cảnh
giới, việc có được thân người, / có đủ trí để biết suy nghĩ, biết phân biệt
đúng sai, đã là một điều hiếm hoi như con rùa mù gặp được khúc gỗ nổi.”
Đoạn
trên nói được làm thân người không phải là chuyện ngẫu nhiên mà được. Mà do kết
quả của vô số nhân duyên , phước lành và nghiệp lành tích tụ qua nhiều đời. Đó
là phần khó thứ nhất đã trải qua thời gian dài lâu tích tụ phước đức mới có
tiêu chuẩn được tái sanh làm người, không phải chuyện dễ, thế mà khi có được
thân người rồi, người ta không tiếp tục tích công lũy đức, tu tâm dưỡng tánh, để
không mất thân người, sa đọa vào ba đường
ác là chuyện rất dễ như trở bàn tay. Được làm thân người rất khó còn làm chúng
sanh trong địa ngục, ngạ quỷ, súc sanh dễ như trở bàn tay.
Phần
thứ hai: “Giữa vô lượng loài, vô lượng cảnh giới, việc có được thân người”, là
điều vô cùng khó. Chúng sanh gồm có 6 loài chúng sanh: Trời, Người, A Tu La, Địa
Ngục, Ngạ quỷ, Súc sanh. Lại trong mỗi cảnh giới có vô số loài, mà chúng ta ra
khỏi 5 loài kia để được làm thân người là khó.
Chúng ta quan sát một tổ kiến nhỏ, hay một tổ
ong chẳng hạn, ít nhất cũng có 10 vạn con . Trong 10 vạn con chỉ có một con kiến chúa hay ong chúa đẻ trứng
mà thôi. (con Kiến và con Ong đẻ trứng nở
ra con, người ta không gọi là kiến cái, hay ong cái mà kêu là ong chúa, kiến
chúa). Trong khi con người nếu có sinh đẻ
chỉ được một người, và phải trải qua thời gian ít nhất 20 năm trưởng thành rồi
mới sinh con. Trong khi loài động vật, trong thời gian ngắn vài tuần là chúng
sinh nở trở lại.
Chúng
sanh, sinh nở chia làm 4 loài: Thai sanh, noãn sanh, hóa sanh và thấp sanh.
Thai sanh là sanh ra bằng cái bào thai, như con người, trâu, bò v.v.. Loài noãn
sanh là sanh ra bằng trứng. Như gà, vịt, rắn v.v. loài hóa sanh là biến hóa từ
loài này sang loài khác. Như bướm, chuồng chuồng v.v. như người ta cấy mô các
loại cây. Còn thấp sanh là sanh ra từ
nơi ẩm thấp, như các loại nấm, loài kiến, rong rêu v.v.. Ba loài chúng sanh
này, dễ sanh và sanh rất nhiều trong thời gian ngắn.
Phần
thứ ba: “có đủ trí để biết suy nghĩ, biết phân biệt đúng sai, đã là một điều hiếm
hoi” Được làm thân người đã khó rồi, mà còn phải hoàn hảo đầy đủ, tay chân,
tai, mắt, mũi, miệng không phải dễ. Và có đủ trí thông minh phân biệt đúng sai,
phải trái lại càng khó hơn.
Như vậy, xét được làm thân người quá khó, được
con người hoàn hảo lại khó hơn. Nay ta đã hội đủ duyên lành được làm người hoàn
hảo, lại được gặp Chánh pháp là quá hạnh phúc, trên tất cả hạnh phúc. Vậy thời
gian còn lại quyết chí tu tập để thoát vòng sanh tử, không còn trôi lăn trong
ba cõi sáu đường nữa.
Trong kinh nói “Thân người khó được, phật pháp
khó nghe, sáu căn khó đủ, bạn lành khó gặp…”Nay chúng ta đã hội đủ là một điều
hy hữu. Được thân người thật hiếm hoi mà
lại mong manh. Khó được mà lại dễ mất, vì thế phải tranh thủ thời gian còn lại
lo tu tập kẻo mất cơ hội vàng.
Có
hai hạng người thờ ơ với sự tu tập:
a/ Sau khi quy y rồi, nghĩ rằng mình là Phật tử
rồi, là con của Phật, sống chết Phật lo, vì thế không tu, không học, không đến
chùa, chỉ vỏn vẹn ăn chay và niệm Phật vài câu cho đó là tin Phật. Đó chỉ là
gieo duyên thôi chưa thực sự là tu tập.
b/
Hạng có đến chùa: Hạng này đến chùa chỉ để tìm niềm vui thôi, không mơ màng học
hỏi, tu tập, nên tập khí dẫy đầy, có việc trái ý là xung thiên, miệng khua tay
múa. Ngồi trong Chánh điện thì tùy tiện,
ồn ào nói năng như cái chợ, ra khỏi chánh điện thì như chim sổ lồng. Rất tiếc
cho nhưng người này bỏ phung phí thời gian đến chùa./.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét