TÁI ÔNG MẤT NGỰA
Có một truyện rất tâm đắc trong cuốn “Cổ học
tinh hoa”, . Đó là truyện “Tái Ông mất ngựa”. Chuyện rằng: Có một vị quan nuôi
một con ngựa quý. Ngày nọ, nó bỏ đi. Bạn bè nghe tin đến chia buồn. Ông bảo: “Mất ngựa biết đâu lại là điềm may mắn”. Quả nhiên, mấy hôm sau, con ngựa quý trở
về. Hơn thế, lại “rủ”thêm con tuấn mã nữa đi cùng. Anh em láng giềng thấy vậy đến
chia vui. Ông lại chép miệng: “Ôi dời! Được thêm con ngựa biết đâu lại là hoạ
đó”. Mọi người thấy ông này nói kỳ lạ, mất
cho là điều may mắn, được cho là họa.
Ông
có một cậu con trai duy nhất, thấy thêm
con ngựa nó rất mê cưỡi ngựa. Nên trong
một lần cưỡi, cậu ngã, gãy chân, cho nên trở thành người khuyết tật. Mọi người
thân đến chia buồn. Nhưng Tái Ông vẫn ung dung: “Biết đâu lại là cái may, cái
phúc đó!”. Vài năm sau, đất nước bị giặc giã, trai tráng tất thảy phải tòng
quân ra trận. Nhiều
thanh niên trai tráng hy sinh chết như ngả rạ. Riêng cậu con trai ông vì tàn
tật mà được ở lại và sống sót, ở với gia đình trọn đời, sinh con đẻ cái.
Chuyện chỉ có thế thôi, rất đơn giản, súc tích, ngắn gọn.
Nhưng là một thông điệp thì thật sâu sắc: Sự đời may rủi thất thường, hãy bình
tĩnh mà chiêm nghiệm và suy xét. Mất chưa hẳn là mất, mất cũng chưa hẳn là mất
tất cả. Vì vậy, đừng có nản lòng, nhụt chí. Có khi chính từ sự mất mát, tai
ương hôm nay lại là tiền đề đem lại cho ta điều may mắn ngày mai. Quả là “trong
phúc có
hoạ”, “trong hoạ lại có phúc”. Sự đời thật khó mà lường.
Thực
chứng được vô thường giúp mình bình thản đối diện, đón nhận mọi sóng gió, khó
khăn. Không kêu ca, phàn nàn, không chán nản, bi quan. Bởi mình hiểu tất cả đều
vô thường. Nếu ta biết cách chuyển hóa thì từ những vũng bùn lầy của khổ đau
này, ta sẽ ươm trồng được rất nhiều đóa hoa sen.
Thực chứng được vô thường của vạn vật, giúp chúng ta dứt
trừ dần những phiền não, tham ái, giữ tâm bình thản trước mọi hoàn cảnh đổi
thay bất ngờ. Nhờ thế, tâm mình ngày càng an tịnh hơn, xây đắp được nhiều hạnh
phúc chân thật hơn. Không đi tìm cầu những dục lạc tạm bợ bên ngoài nữa.
Qua câu chuyện “Tái ông mất ngựa” để mọi người
hiểu hơn về cuộc sống, nếu như một ngày
nào đó, trên đường đời, các bạn thành
công hay thất bại mà thấy mình vẫn bình thản, không hò reo sung sướng, không
khóc lóc sầu bi, thì hiểu rằng cái tâm của
người tu theo đạo Phật đã ít nhiều giác ngộ, thực chứng về vô thường, về khổ và
vô ngã, hiểu và tin nhân quả sẽ luôn bình thản trước mọi sướng - khổ, được - mất,
khen – chê như vậy chúng ta đã đạt được một phần giải thoát trong quá trình tu
tập vậy.
Nguồn sưu tầm
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét