TU TẬP RẤT
CHĂM CHỈ. VÌ SAO BỆNH TẬT VẪN KHÔNG BUÔNG THA? CÓ THỂ BẠN ĐANG BỎ QUA ĐIỀU NÀY
Có nhiều vị
tu tập rất chăm chỉ: ăn chay, tụng kinh, phóng sinh, làm phước không thiếu thứ
gì… nhưng cuộc sống vẫn lắm bệnh tật, trắc trở, tâm không yên. Nhiều khi chính
họ cũng không hiểu mình đã làm sai ở đâu? Sự thật là, có một điều rất quan
trọng mà không phải ai cũng để ý tới… đó là những “món nợ với oan gia trái chủ”
từ quá khứ. Nếu không nhìn lại và hóa giải, thì dù có tạo bao nhiêu phước, cuộc
đời vẫn cứ bị kéo lại phía sau.
Câu chuyện
dưới đây có thể sẽ khiến bạn giật mình nhận ra điều đó. Tháng 7 năm 2000, tôi
(Quả Khanh) ghé qua nhà Vương cư sĩ ở Thượng Hải thì gặp một anh ba mươi mấy
tuổi, tu học theo Phật đã mười mấy năm, ăn chay được ba năm, nhưng toàn thân bị
bệnh vảy nến.
Tôi bảo: -
Anh sở dĩ mắc bệnh này là do không hướng về những con vật mình từng giết, ăn
qua, thành tâm sám hối, tụng kinh hồi hướng cho chúng (biết tạo phước mà không
biết hồi hướng cho oan gia), chẳng khác nào anh kiếm được rất nhiều tiền nhưng
lại không quan tâm trả khoản nợ mình từng thiếu trước đây. Những chúng sinh kia
tự nhiên phải đến đòi nợ anh. Nếu anh có thể thành tâm sám hối, tụng “Kinh Địa
Tạng” hồi hướng cho chúng, nhất định sẽ được chúng tha thứ.
Anh ta về
liền thực hành theo, tụng kinh, hồi hướng cho các oan gia trái chủ. Hai tháng
sau, lúc tôi gặp lại anh ở Hàng Châu, thấy mặt anh hồng hào tươi tỉnh, ác bệnh
đã hết. Cho nên, không hiểu biết để lo sám hối cũng là vô minh. Làm phước, tạo
công đức nhiều, tụng kinh lạy Phật nhiều, nhưng chẳng hồi hướng cho oan gia
mình mắc nợ từ nhiều kiếp trước thì họ cũng chẳng để mình yên. Xét trên đạo lý,
cũng là điều thiếu sót lớn.
Vậy nên, đệ
tử Phật muốn tránh khỏi mọi khổ đau thế gian, ngoài việc siêng tu công đức, còn
phải lo trả nợ quá khứ bằng cách tạo các công đức rồi hồi hướng cho các oan gia
trái chủ nhiều đời. Đó là các chúng sinh đủ mọi loài: hoặc người, hoặc thú,
hoặc chúng sinh trong vô hình… từng bị ta đánh đập, giết hại, ăn nuốt hay bị ta
ngược đãi, cướp bóc, lừa lọc, bóc lột… từ nhiều kiếp trước. Vì món nợ chưa trả
nên họ thường theo ta gây ra mọi loại đau khổ. Ta có trách nhiệm phải “trả nợ”
cho họ, nếu không, công đức thì rất nhiều mà bệnh tật, tai ương… vẫn dồn dập
vây quanh.
Vậy tạo
công đức gì để hồi hướng cho chúng sinh là lớn nhất?
Đó chính là
PHÁT BỒ ĐỀ TÂM. Lương Hoàng Sám có đoạn viết: “Ngày nay đại chúng trong đạo
tràng đã rửa sạch tâm ô uế rồi, lỗi thập ác, tội chướng không còn, nghiệp lụy
đã hết, trong ngoài đều thanh tịnh. Kế đến cần học tu theo các vị Bồ Tát, công
đức trí huệ nhờ vậy mà sinh.
Thế nên chư
Phật thường khen phát tâm là đạo tràng hay thành tựu được đạo quả. Xin đại
chúng nên kiên tâm trì chí, chớ tưởng sống lâu mà để thời gian luống qua uổng
phí, sau có hối cũng muộn. Bây giờ gặp thời cơ tốt thì đừng để phiền não che
lấp tâm, ngày đêm nỗ lực phát tâm Bồ đề”.
*Giải
thích: Tâm Bồ đề tức là tâm Phật, công đức trí huệ vô lượng, không thể nghĩ
bàn. Hôm nay, chúng ta có duyên lành được dự lễ sám thù thắng, không nên để
phiền não thế gian che ám mình mãi. Đã biết tất cả đều là nhân duyên quả báo,
ôm phiền muộn nào có ích chi? Nên phát tâm Bồ đề tu hành mới là hữu ích. Phát
một niệm cầu giác ngộ, công đức tính không hết. Huống nữa, nhiều người tự mình
phát tâm tu học theo Phật, đồng thời còn tùy duyên hóa độ, khuyên người trì
giới học Phật, tu bố thí, trì giới, nhẫn nhục, thiền định, trí huệ… Những người
phát tâm này, công đức lớn bao nhiêu? Giả sử có người trăm ngàn vạn kiếp đến
nay hành vô lượng bố thí, đời này vẫn tiếp tục làm việc thiện kia (như thí tiền
cho người nghèo, xây cầu sửa đường, lập chùa giúp Tăng, tạo Phật tượng)… Công
đức họ có thể dùng cụm từ “không thể nghĩ lường” để ví von. Nhưng so với kẻ
phát tâm Bồ đề: “trên cầu Phật đạo, dưới độ chúng sinh” thì không bằng một phần
ngàn. Đủ thấy phát tâm Bồ đề công đức lớn vô biên, không tính nổi.
Trong Lương
Hoàng Sám có đoạn: “Lại có người chỉ làm phước chớ không phát tâm vô thượng Bồ
đề, giống như kẻ cày ruộng mà không gieo hạt. Vì vậy, phải phát tâm Bồ đề là
tạo nhân cho việc chứng quả; trước là báo ân chư Phật, sau là cứu vớt muôn
loài. Vì vậy Phật mới khen rằng: ‘Lành thay! Lành thay! Vì muốn lợi ích cho hết
thảy chúng sinh, phát tâm Bồ đề là cách cúng dường lớn hơn tất cả’”. Phát tâm
Bồ đề không phải là chỉ phát qua một lần mà phải phát luôn luôn, làm cho tâm Bồ
đề tiếp tục phát rộng lớn mãi. Vì thế, trong kinh Phật dạy rằng: “Nên ở nơi
hằng hà sa số chư Phật nhiều kiếp phát đại thiện nguyện”.
*Giải
thích: Nếu có người chỉ biết trồng công đức phúc điền, tất nhiên kiếp sau sẽ
được đại phú, hưởng vinh hoa bất tận. Nhưng nếu chỉ làm phúc mà không phát tâm
vô thượng Bồ đề thì giống như kẻ cày ruộng không gieo giống. Người này dù phúc
báo lớn cũng chỉ là hoa quỳnh nở một lần thôi (đây không phải là cứu cánh).
Vì vậy, khi
được gặp Phật pháp (vạn kiếp khó tương phùng này) thì chớ sai lầm để cơ hội qua
mất, cần phải y theo lời Phật dạy phụng hành, phát tâm vô thượng Bồ đề, dũng
mãnh tinh tấn. Bất luận bên mình có bao chướng ngại thử thách cũng phải gắng
tiến lên hành cho viên mãn. Phát Bồ Đề Tâm như thế nào? Có rất nhiều cách,
nhưng tựu chung lại là nguyện sẽ tu thành Phật quả, cứu độ hết thảy chúng sinh.
Nếu bạn vẫn băn khoăn không biết phát nguyện
thế nào, bạn có thể tham khảo lời nguyện sau đây: “Nam Mô Thích Ca Mâu Ni Phật!
Nam Mô A Di Đà Phật! Con nguyện trong vô lượng kiếp sau sẽ tu tập mọi công hạnh
để cầu Phật quả vô thượng, cứu độ cho tất cả chúng sinh thoát khỏi trầm luân
sinh tử. Cúi xin chư Phật chứng minh”.
Nếu chỉ lo
tu huệ mà không tu phước thì cũng là thiếu sót. Nhiều người chỉ biết thắp hương
lễ Phật, tham thiền tĩnh tọa, tụng kinh nghe pháp mà không chịu bố thí, trì
giới, phóng sinh, tùy sức tạo phúc điền. Thậm chí, họ ngày ngày tụng kinh, giờ
giờ niệm Phật nhưng không lưu tâm sửa đổi các tập khí, tính nết xấu trong tâm.
Phải biết huệ là hạt giống, phúc là phân bón, tâm là đất. Nếu có đất để trồng
mà thiếu phân bón thì cũng không thu hoạch nhiều. Chỉ có phát Bồ Đề Tâm, phúc
huệ song tu mới là con đường tốt nhất để liễu sinh thoát tử.
(Trích
“Nhân quả Phụ giải Lương Hoàng Sám” - Tác giả: Quả Khanh - Dịch giả: Hạnh Đoan)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét