VÌ KHÔNG HIẾU KÍNH NÊN THIẾU PHƯỚC
Một thời Đức Phật trú tại vườn ông Cấp Cô Độc,
rừng cây ông Kỳ Đà, nước Xá Vệ. Bấy giờ Thế Tôn bảo các Tỳ kheo:
Có hai pháp khiến cho người sanh vào nhà bần
tiện. Hai pháp gì? Bất hiếu với cha mẹ,
các bậc sư trưởng; cũng không thừa sự người hơn mình. Này Tỳ kheo có hai pháp
này khiến cho người sinh vào nhà bần tiện.
-Tỳ kheo nên biết, lại có hai pháp, sẽ khiến
cho người sinh vào nhà hào tộc. Hai pháp gì ? Cung kính cha mẹ, anh em, dòng họ;
đem những gì có dược của nhà mình ra bố thí. Này các Tỳ kheo, có hai pháp này,
sẽ sinh vào nhà hào tộc.
Như vậy, này các Tỳ kheo, hãy học điều này.
Các Tỳ kheo sau khi nghe những gì Đức Phật dạy, hoan hỷ phụng hành”. Kinh Tăng
Nhất A Hàm.
Khi sanh ra trong nhà nghèo, tuy không hẳn là
bất hạnh nhưng chắc chắn là mất nhiều lợi thế, bị thiệt thòi. Đâu ai muốn thế,
biệt nghiệp của ta cộng nghiệp với cha mẹ mà thành ra. Điều này không phải ai
cũng nhận ra mà phần đông thì biết trách đời, oán người. Người Phật tử hiểu đạo
thì không oán trách, nếu có thì chỉ trách mình, trong quá khứ tạo nhiều nghiệp
nhân bất hiếu với cha mẹ.
Hiếu đạo bao gồm cả tâm hiếu và hạnh hiếu.
Khi ta không có bất cứ thứ gì để phụng dưỡng thì vẫn có rất nhiều thứ như lòng
biết ơn, tâm kính trọng, mong cho cha mẹ an lành. Giả như ta có thật nhiều tài
vật để cho cha mẹ mà thiếu vắng lòng kính trọng thì chẳng bằng không. Cái gốc vẫn
là tâm hiếu, hạnh hiếu là lá cành và hoa trái. Tâm hiếu còn thì hiếu đạo còn.
Vì sao tâm bất hiếu lại chiêu cảm vào nhà
nghèo hèn. Tâm vô ơn và bất kính các bậc đáng kính làm tiêu mòn công đức, tổn
giảm phước báo. Do đó tái sanh làm người phước đức ít oi, sinh vào nhà nghèo
hèn. Ngược lại nếu hiếu kinh cha mẹ, sư trưởng, cùng với thường xuyên bố thí sẽ
được sinh vào nhà hào tộc, giàu sang. Chúng ta vì không biết nhân quả nên thấy
ai sinh ra ở nhà giàu có thì cho là may mắn. Thực tế đó không phải là may mắn,
mà là nhân quả của chính họ, luôn đúng đắn và công bằng. Biết lời Phật dạy như
vậy rồi, nếu nhà mình không giàu, cha mẹ mình không sang nhưng chẳng tự ti.
Nhân quả luôn vận động, biến đổi thuận nghịch không dừng. Dù gia cảnh khó khăn,
không có lợi thế như bạn bè nhưng biết gieo nhân lành siêng năng học tập, hiếu
thảo và cung kính cha mẹ thì phước đức sẽ tăng lên, nhờ đó mà từng bước thành
công.
Cần nhận ra, cha mẹ là ruộng phước, là Phật sống
ở đời. Hãy gieo trồng công đức và phước báo nơi ruộng phước cha mẹ. Vua trời Đế
Thích cũng nhờ phước đức trọn đời hiếu dưỡng với cha mẹ, kính trọng các bận tôn đức mà thành bậc thiên chủ.
Hãy nhìn thật sâu vào hiện tại để ta biết thêm về quá khứ và tương lai. Nếu tận
tâm hiếu đạo tuỳ duyên thí xả thì tương lai sẽ tốt đẹp./.
Quảng Tánh.
(Trích Báo Giác Ngộ số 1318- Vu Lan PL 2569- DL 2025.)
Phụ lục:
Hiếu gồm có Hiếu kính, hiếu hạnh, hiếu thuận, hiếu hoà. Hiếu đạo. Hiếu kính là cung kính vâng lời không trái
nghịch xem thường, nếu nuôi dưỡng cha mẹ đầy đủ cơm ăn áo mặc nhà ở mà hất hủi
cha mẹ, thì không khác gì nuôi người dưng nước lã, Nho gia nói không khác gì
nuôi chó mèo. Hiếu hạnh là có những hành động thiết thực như cung cấp cha mẹ
cơm ăn, áo mặc, nhà ở, thuốc men khi đau ốm.. Hiếu thuận là thuận chìu chuộng
theo ý cha mẹ không ngỗ nghịch, hiều hoà là hoà thuận với anh em trong nhà, nếu
một người con mà nghịch ngợm, bất hoà với anh em trong gia đình, thì cha mẹ
cũng phải sầu lo khổ tâm nhọc trí. Hiếu đạo là làm cho cha mẹ biết đạo hiểu đạo
tu hành, hướng cha mẹ quy y Tam bảo, ăn chạy niệm Phật, bố thí cúng dường, làm
phước thiện. Trong các loại hiếu, hiếu đạo là quan trọng nhất, nếu làm được hiếu
đạo mới là chân thật hiếu, vì hiếu đạo mới đưa cha mẹ ra khỏi khổ đau sanh tử.
Hiếu có Tiểu hiếu, Trung hiếu và Đại hiểu. Tiểu
hiếu là báo hiếu cho cha mẹ. Trung hiếu là làm ích nước lợi dân, khuyến hoá mọi
người tin Phật, tin nhân quả, bỏ ác làm lành. Đại hiếu là tự thân mình tu tập
chứng ngộ được địa vị vô sanh, hoặc tự thân tu hành chân chánh hướng dẫn mọi
người tu tập, làm chỗ dựa tinh thần cho mọi hướng về Tam bảo mà tu tập trên lộ
trình giải thoát.
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét