TRẦN GIAN LÀ CÕI TẠM
Ta chẳng biết, ngày mai còn hay mất
Hà cớ chi phải tất bật bon chen
Phải tranh đua với cuộc sống sang hèn
Hãy thong thả sống bình yên đơn giản
Trần gian này được xem là cõi tạm
Đến rong chơi ngày tháng lại rời xa
Tại sao không chọn lương thiện hiền hoà
Tâm vui vẻ, chân thong dong nhẹ bước
Giàu hay nghèo, miển đủ ăn là được
Nhà nhỏ to, cứ hạnh phúc đủ rồi
Sau cánh cửa, biết hạ bỏ cái tôi
Bớt sân si với những người thân thuộc
Ở ngoài kia khiến thân tâm mệt nhọc
Bởi thói đời đen trắng bạc như vôi
Tại sao không chọn lựa lấy nụ cười
Vui ấm áp sau ngày dài vất vã
Có gia đình ta còn có tất cả
Mất đi rồi, của cải có ý nghĩa chi
Nghĩ thử xem, hơn thua ích lợi gì
Hay chỉ khiến thêm tình thân xa cách
Nếu có thể bớt buông lời oán trách
Chọn bao dung, biết thấu hiểu thứ tha ./.
(Nguồn sưu tầm)
{]{
0 nhận xét:
Đăng nhận xét